MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ"Trả thù ngọt ngào"Chương 9: KẺ THỨ BA XUẤT HIỆN

"Trả thù ngọt ngào"

Chương 9: KẺ THỨ BA XUẤT HIỆN

836 từ · ~5 phút đọc

Lục Cận Ngôn tỉnh dậy sau cơn say với một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ. Nhược Hy đã rời đi từ sớm, chỉ để lại một mẩu giấy nhỏ cùng bát cháo giải rượu còn ấm nóng. Sự hiện diện âm thầm nhưng chu đáo ấy khiến anh vừa bứt rứt, vừa muốn chiếm hữu cô ngay lập tức.

Nhưng khi anh định đến tìm cô, một biến số đã xuất hiện.

Tại sảnh công ty, một người đàn ông lạ mặt đang đứng đợi Nhược Hy. Anh ta trẻ tuổi, mang vẻ ngoài của một nghệ sĩ lãng tử với mái tóc hơi dài và nụ cười rạng rỡ – thứ ánh sáng hoàn toàn đối lập với thế giới u tối của Lục Cận Ngôn.

"Nhược Hy!" – Người đàn ông ấy gọi tên cô một cách thân mật, rồi tự nhiên đưa tay xoa đầu cô.

Nhược Hy mỉm cười, một nụ cười chân thật và thoải mái mà Cận Ngôn chưa bao giờ thấy cô dành cho mình. Cô khẽ nép vào bên cạnh anh ta, hai người trò chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp.

Từ tầng trên nhìn xuống qua tấm kính mờ, bàn tay Lục Cận Ngôn siết chặt lấy thành lan can. Gân xanh nổi lên trên mu bàn tay anh. Một luồng luồng khí lạnh lẽo bao trùm lấy văn phòng Tổng giám đốc.

"Kẻ đó là ai?" – Anh gặng hỏi Trần trợ lý, giọng nói như tiếng rít của loài sói đang bị xâm phạm lãnh thổ.

"Thưa Lục tổng... đó là Hàn Vũ, một nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng, cũng là thanh mai trúc mã của Thẩm tiểu thư. Nghe nói anh ta vừa từ Pháp trở về để tìm cô ấy."

Thanh mai trúc mã. Từ Pháp trở về. Những từ đó đâm vào tai Cận Ngôn như những mũi kim.

Buổi tối hôm đó, Nhược Hy xin phép về sớm để đi ăn cùng Hàn Vũ. Cận Ngôn không ngăn cản, nhưng anh âm thầm bám theo. Tại nhà hàng bên sông, anh ngồi ở góc tối, nhìn Nhược Hy và Hàn Vũ cười nói. Hàn Vũ gắp thức ăn cho cô, còn cô thì nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy sự tin cậy.

Không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, Cận Ngôn bước thẳng đến bàn của họ.

"Nhược Hy, về nhà thôi." – Anh nói, giọng không cao nhưng đầy uy lực, bàn tay đặt lên vai cô như một lời khẳng định chủ quyền.

Hàn Vũ ngẩng đầu, ánh mắt nghệ sĩ sắc sảo nhìn thẳng vào vị tổng tài quyền lực: "Lục tổng sao? Tôi nghe nói Nhược Hy chỉ là thực tập sinh của anh. Việc quản lý nhân viên cả trong giờ nghỉ có vẻ hơi quá đà chăng?"

"Cô ấy không chỉ là nhân viên của tôi." – Cận Ngôn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Nhược Hy, hơi thở anh phả lên tóc cô – "Nhược Hy, chọn đi. Anh ta, hay là tôi?"

Nhược Hy tỏ vẻ bối rối, đôi mắt cô dao động giữa sự dịu dàng của Hàn Vũ và sự cuồng nhiệt đầy nguy hiểm của Cận Ngôn. Cô khẽ cắn môi, rồi đứng dậy, cúi đầu với Hàn Vũ: "Xin lỗi anh Vũ, em... em có việc phải đi trước."

Cận Ngôn không đợi cô nói hết câu, anh nắm lấy cổ tay cô kéo đi, lực tay mạnh đến mức khiến cô khẽ kêu lên một tiếng đau đớn. Anh đẩy cô vào trong xe, khóa trái cửa lại.

Trong không gian chật hẹp của chiếc xe sang trọng, không khí dường như đặc quánh lại bởi sự ghen tuông điên cuồng.

"Em yêu hắn ta sao?" – Cận Ngôn ép cô vào ghế, đôi mắt anh rực lửa – "Cái ánh mắt em nhìn hắn... em chưa bao giờ nhìn tôi như thế!"

Nhược Hy không sợ hãi, cô nhìn lại anh bằng ánh mắt đầy tổn thương và thách thức: "Anh Vũ là người duy nhất ở bên cạnh em khi em không còn gì cả. Anh ấy không coi em là một món đồ chơi để thử thách hay một kẻ thực tập sinh thấp kém. Lục Cận Ngôn, anh ghen sao? Anh lấy tư cách gì để ghen?"

Câu hỏi đó như một đòn giáng mạnh vào lòng tự trọng của Cận Ngôn. Anh lấy tư cách gì? Anh chưa bao giờ cho cô một danh phận, nhưng anh lại muốn cô chỉ thuộc về một mình anh.

Trong cơn nóng nảy và muốn khẳng định chủ quyền, Cận Ngôn cúi xuống, cưỡng hôn cô. Một nụ hôn mang đậm tính chiếm đoạt, đầy mùi vị của rượu, khói thuốc và sự ghen tuông. Nhược Hy ban đầu vùng vẫy, nhưng sau đó cô khẽ buông xuôi, đôi tay ôm lấy cổ anh, đáp lại bằng một sự nồng nhiệt đầy giả tạo.

Lục Cận Ngôn, sự ghen tuông này chính là liều thuốc độc ngọt ngào nhất. Anh càng sợ mất tôi, anh sẽ càng sớm quỳ xuống dưới chân tôi.