Nhược Hy luôn tin rằng mình đã giấu mẹ mình – bà Thẩm – rất kỹ tại một bệnh viện tâm thần nhỏ ở vùng ngoại ô xa xôi. Đó là điểm yếu duy nhất, là mảnh vỡ cuối cùng của quá khứ mà cô muốn bảo vệ khỏi sự vấy bẩn của Lục Cận Ngôn.
Thế nhưng, vào một chiều mưa tầm tã, khi cô định đến thăm mẹ, chiếc Rolls-Royce của Cận Ngôn đã đợi sẵn ở sảnh biệt thự.
"Đi thôi, tôi đưa em đi thăm mẹ." – Anh nói, giọng thản nhiên như thể đó là việc đương nhiên.
Nhược Hy sững người, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Anh ta đã biết? Anh ta đã điều tra ra từ lúc nào? Cô nắm chặt quai túi, cố giữ cho giọng nói không run rẩy: "Anh... sao anh lại biết bà ở đó?"
"Tôi không chỉ biết bà ở đó, mà tôi còn biết bà cần điều kiện y tế tốt hơn." – Cận Ngôn không giải thích thêm, chỉ mở cửa xe cho cô.
Suốt quãng đường, Nhược Hy ngồi im như tượng đá. Đầu óc cô quay cuồng với những kịch bản xấu nhất: Anh ta định dùng mẹ cô để uy hiếp cô? Anh ta đã phát hiện ra thân phận thật của cô nên mới muốn "nắm thóp" bà?
Nhưng khi bước chân vào một bệnh viện điều dưỡng cao cấp hàng đầu thành phố – nơi mà tiền bạc đôi khi không mua nổi suất nằm – Nhược Hy hoàn toàn câm nín.
Mẹ cô đang ngồi trong một căn phòng tràn ngập ánh nắng, xung quanh là những khóm hoa linh lan tươi tốt được trồng trong chậu. Bà trông hồng hào hơn, đôi mắt vốn dại khờ vì bệnh tật giờ đây có chút linh động. Cạnh bà là hai điều dưỡng viên giỏi nhất đang nhẹ nhàng chải tóc cho bà.
"Nhược Hy đến rồi đấy à? Và cả... cậu Lục nữa." – Bà Thẩm mỉm cười, một nụ cười tỉnh táo hiếm hoi khiến Nhược Hy rơi nước mắt.
Cận Ngôn bước tới, cúi đầu chào bà một cách lễ phép rồi tự nhiên ngồi xuống cạnh bà, hỏi han về sức khỏe như một người con rể thực thụ. Anh không hề tỏ ra cao ngạo, không hề có dáng vẻ của một vị tổng tài hô mưa gọi gió. Anh chỉ đơn giản là Lục Cận Ngôn.
"Anh đã làm tất cả những chuyện này từ bao giờ?" – Nhược Hy đứng ở cửa phòng, giọng lạc đi.
Cận Ngôn đứng dậy, đi về phía cô, khẽ vuốt mái tóc bị dính nước mưa của cô: "Từ lúc em đỡ đạn cho tôi. Nhược Hy, tôi biết em lo lắng điều gì. Em sợ tôi coi thường quá khứ của em, sợ tôi dùng bà để ép buộc em. Nhưng tôi chỉ muốn người thân duy nhất của em được bình an. Nếu em yêu bà, tôi cũng sẽ trân trọng bà."
Trong khoảnh khắc đó, lớp vỏ bọc thù hận trong lòng Nhược Hy xuất hiện một vết nứt lớn. Cô chuẩn bị tâm thế để đấu với một con quỷ, nhưng người đứng trước mặt cô lúc này lại hành động như một thiên thần.
Anh không dùng quyền lực để chiếm hữu, anh dùng sự tử tế để cảm hóa.
Tối hôm đó, tại biệt thự, Nhược Hy ngồi trước máy tính, tay đặt lên chiếc USB chứa dữ liệu có thể phá hủy sự nghiệp của Cận Ngôn. Nhưng ngón tay cô run rẩy. Hình ảnh Cận Ngôn dịu dàng nắm tay mẹ cô hiện lên, đè nén lên ký ức về cái chết của cha cô.
Liệu anh ta có thực sự là kẻ đã đẩy gia đình mình vào đường cùng? Hay anh ta cũng chỉ là một nạn nhân của guồng quay tàn khốc trong gia tộc họ Lục?
Một giọt nước mắt thật sự rơi xuống bàn phím. Trái tim Nhược Hy nhói lên một cơn đau lạ lùng. Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy sợ hãi kế hoạch của chính mình. Cô nhận ra mình đã bắt đầu mất cảnh giác, đã bắt đầu để cho hơi ấm của anh len lỏi vào những ngóc ngách lạnh lẽo nhất của linh hồn.
Nhược Hy gập máy tính lại, cuộn mình trong bóng tối. Cô tự nhắc nhở mình: "Không được mủi lòng. Tất cả chỉ là đòn tâm lý của anh ta thôi. Mày phải tỉnh táo, Nhược Hy!"
Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết, lớp phòng ngự của mình đã bắt đầu tan rã. Trái tim cô, vốn được tôi luyện bằng thù hận, giờ đây lại đập vì người đàn ông mà cô phải tiêu diệt.