Chiếc taxi dừng lại trước cổng sắt màu đen đồ sộ, im lìm ẩn mình sau hàng cây nguyệt quế được cắt tỉa cẩn thận. Diệp Hoài An kéo vali xuống, tiếng bánh xe lạch cạch trên nền đá sỏi nghe rõ mồn một trong không gian yên tĩnh đến ngột ngạt của khu biệt thự cao cấp. Nắng chiều đã ngả, nhuộm vàng những tán cây và hắt lên lớp kính cửa sổ, phản chiếu một vầng hào quang giả tạo lên căn nhà mà cô sắp sửa gọi là "nhà". Một cảm giác trống rỗng và lạc lõng bủa vây Hoài An, tựa như cô đang đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới xa lạ, nơi mà ký ức về người cha vừa khuất còn đau đáu, và tương lai phía trước mịt mờ như sương khói.
Cô ngước nhìn lên. Căn biệt thự ba tầng theo phong cách hiện đại với những khối kiến trúc mạnh mẽ, vững chãi, nhưng lại toát lên vẻ lạnh lẽo. Nó khác xa căn nhà nhỏ ấm cúng, đầy ắp tiếng cười và mùi sơn dầu mà cô đã gắn bó hai mươi năm trời. Giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. Cha mất, gánh nặng gia đình đè lên vai chị gái, và cô, một sinh viên năm hai của Học viện Mỹ thuật, trở thành một phần của sự sắp xếp đầy miễn cưỡng này: dọn đến sống cùng chị Thanh Lan và anh rể Thẩm Quân Nhạc.
Hoài An đưa tay nhấn chuông. Tiếng nhạc Baroque nhẹ nhàng vang lên, kéo dài như một lời mời gọi thận trọng. Cô đợi. Từng giây trôi qua dài như vô tận, lòng Hoài An dâng lên nỗi bất an khó tả. Cô nhớ lại những lần gặp anh rể, Thẩm Quân Nhạc. Anh luôn là một người đàn ông kiệm lời, điềm đạm, nụ cười hiếm hoi chỉ thoáng qua khóe môi. Anh rể của cô là một kiến trúc sư thành đạt, có tiếng tăm, và quanh anh luôn toát ra một thứ khí chất lạnh lùng, khó gần. Đối với Hoài An, anh rể luôn là một bức tường thành kiên cố, hoàn toàn nằm ngoài tầm với và sự hiểu biết của cô.
Tiếng "cạch" nhỏ vang lên. Cánh cửa gỗ sẫm màu từ từ hé mở. Không phải chị Thanh Lan với nụ cười rạng rỡ, mà là Thẩm Quân Nhạc. Anh đứng đó, cao lớn và lịch lãm trong chiếc áo sơ mi lụa màu than đang mở hai cúc trên cùng, để lộ một phần xương quai xanh rắn chắc. Mái tóc đen nhánh được vuốt gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm màu hổ phách khẽ nheo lại khi anh nhìn Hoài An. Ánh mắt đó, khác hẳn những lần gặp gỡ xã giao trước đây. Nó không còn sự xa cách thường thấy, mà thay vào đó là một tia nhìn khó nắm bắt, tựa như đang thăm dò, đánh giá, và pha lẫn chút gì đó... chờ đợi.
"Em đến rồi à." Giọng anh trầm ấm, vang lên như một hợp âm du dương nhưng đầy ẩn ý.
Hoài An khẽ gật đầu, cố gắng che giấu sự căng thẳng đang siết chặt lồng ngực. "Vâng, em... chào anh rể."
Quân Nhạc lùi sang một bên, động tác chậm rãi nhưng đầy chủ đích, để lộ không gian bên trong căn nhà. Không khí mát lạnh từ hệ thống điều hòa tràn ra, xen lẫn mùi hương đặc trưng của căn biệt thự: mùi gỗ quý, một chút hương cam quýt từ tinh dầu và thoang thoảng mùi cà phê rang xay. Mùi hương ấy ngay lập tức bao bọc lấy Hoài An, quấn quýt quanh cô như một vòng tay vô hình, vừa xa lạ vừa có sức mê hoặc kỳ lạ.
"Thanh Lan bận việc ở công ty, chưa về kịp. Cứ vào đi, anh sẽ giúp em mang đồ." Quân Nhạc nói, ánh mắt anh lướt qua mái tóc dài lòa xòa trên vai Hoài An, dừng lại nơi đường cong yếu ớt của bờ vai gầy guộc.
Hoài An ngập ngừng bước vào. Sảnh chính rộng lớn, lát đá cẩm thạch bóng loáng, phản chiếu ánh đèn trần lộng lẫy. Những bức tranh trừu tượng treo trên tường mang vẻ đẹp hiện đại, lạnh lùng, hoàn toàn khác với những bức họa đầy màu sắc và sức sống mà cô thường vẽ. Hoài An cảm thấy mình như một chấm nhỏ lạc lõng giữa không gian quá đỗi xa hoa và xa cách này.
Anh nhẹ nhàng cầm lấy chiếc vali từ tay cô, động tác dứt khoát nhưng không kém phần tinh tế. Ngón tay anh khẽ chạm vào mu bàn tay Hoài An, chỉ là một thoáng lướt qua nhưng lại khiến một luồng điện nhỏ chạy dọc cánh tay cô. Cô giật mình rụt tay lại, vờ như chỉnh lại quai túi xách. Quân Nhạc không nói gì, chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như không tồn tại, nhưng Hoài An lại có cảm giác như anh vừa bắt được một bí mật nhỏ của cô.
"Phòng em ở tầng hai, đối diện thư phòng của anh." Anh chỉ tay về phía cầu thang xoắn ốc bằng gỗ lim bóng loáng. "Thanh Lan đã chuẩn bị sẵn mọi thứ rồi."
Lời nói của anh rành mạch, rõ ràng, nhưng cái cách anh nhấn nhá vào cụm từ "đối diện thư phòng của anh" lại khiến Hoài An thấy bất an. Tại sao lại là đối diện? Tại sao không phải là một căn phòng khác, xa hơn một chút? Cô cảm thấy một sợi dây vô hình vừa được giăng mắc, nối liền căn phòng của cô với không gian riêng tư nhất của anh rể.
Khi Hoài An bước chân lên bậc cầu thang đầu tiên, cô vô thức quay đầu nhìn lại. Quân Nhạc vẫn đứng đó, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bóng anh đổ dài trên nền đá cẩm thạch. Đôi mắt hổ phách của anh vẫn dán chặt vào cô, không còn sự thăm dò, mà thay vào đó là một tia nhìn chiếm hữu thầm lặng, như thể anh đang khắc ghi hình ảnh cô vào tâm trí mình.
Cánh cửa ngôi nhà đã khép lại, nhưng Hoài An biết, cánh cửa khác trong cuộc đời cô, cánh cửa dẫn đến một mối quan hệ cấm kỵ và đầy nguy hiểm, vừa mới từ từ hé mở. Và cô, trong khoảnh khắc đó, không biết nên sợ hãi hay bị cuốn hút bởi chính sự mờ mịt, ám ảnh mà nó mang lại.