Căn phòng mới của Hoài An nằm ở cuối hành lang tầng hai, nơi ánh hoàng hôn chỉ còn là những vệt màu tím sẫm yếu ớt hắt qua khung cửa sổ tròn. Căn phòng rộng rãi, được bài trí theo tông màu trắng và xám tro – thanh nhã nhưng có phần đơn điệu. Mọi thứ đều mới tinh, từ bộ chăn ga lụa mềm mại đến lọ hoa thủy tinh đặt trên bàn học, tất cả đều mang dấu ấn cầu toàn của chị Thanh Lan.
Hoài An ngồi xuống mép giường, cảm nhận sự êm ái của tấm đệm, nhưng lòng cô lại chẳng thể bình yên. Tiếng bước chân trầm ổn của Quân Nhạc đã xa dần phía cầu thang, nhưng hơi ấm từ cái chạm tay vô tình ở sảnh chính dường như vẫn còn vương lại trên da thịt cô, nóng hổi và đầy ám ảnh.
Cô bắt đầu mở vali, lấy ra những tập phác thảo và những tuýp màu đã cũ. Đối với Hoài An, hội họa là nơi duy nhất cô có thể trốn chạy khỏi thực tại. Cô đặt giá vẽ ở góc phòng, ngay cạnh cửa sổ nhìn ra khu vườn phía sau. Từ đây, cô có thể thấy bóng dáng cao lớn của Quân Nhạc đang đứng ngoài ban công thư phòng, một tay đút túi quần, tay kia cầm một ly rượu vang đỏ. Ánh đèn hắt ra từ bên trong khiến bóng lưng anh trở nên đơn độc nhưng đầy quyền lực.
Đúng lúc đó, Quân Nhạc xoay người lại. Dường như cảm nhận được có ánh mắt đang dõi theo mình, anh ngước lên. Hai ánh mắt chạm nhau giữa không trung. Hoài An giật mình, vội vàng kéo rèm cửa lại, tim đập loạn xạ như một con thú nhỏ bị săn đuổi. Cô tự mắng mình vì sự tò mò vô thức đó, nhưng trong đầu lại không ngừng hiện lên hình ảnh anh rể dưới ánh đèn đêm – lịch lãm, nguy hiểm và đầy sức hút.
Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
"Hoài An, là anh đây."
Giọng nói trầm thấp của Quân Nhạc vang lên sau cánh cửa gỗ. Hoài An vội vàng chỉnh lại quần áo, hít một hơi thật sâu rồi ra mở cửa. Quân Nhạc đã thay một chiếc áo phông đen đơn giản, nhưng sự hiện diện của anh vẫn khiến không gian xung quanh trở nên chật chội. Trên tay anh là một khay sữa nóng và một đĩa trái cây nhỏ.
"Thanh Lan vừa gọi điện, nói công ty có việc đột xuất nên tối nay sẽ về muộn. Chị ấy dặn anh lo cho em bữa tối." Anh bước vào phòng mà không đợi cô mời, một sự xâm nhập đầy tự nhiên nhưng lại khiến Hoài An cảm thấy bối rối.
"Em... em không đói lắm, cảm ơn anh rể."
Quân Nhạc đặt khay đồ ăn xuống bàn, rồi quay lại nhìn cô. Ánh mắt anh dừng lại ở những vết màu dầu còn dính trên đầu ngón tay cô, rồi chậm rãi di chuyển lên gương mặt đang ửng hồng vì ngượng ngùng.
"Lúc chiều trông em hơi nhợt nhạt. Uống chút sữa cho ấm bụng, sau đó hãy nghỉ ngơi."
Anh tiến lại gần hơn một bước. Hoài An vô thức lùi lại, cho đến khi lưng cô chạm sát vào cạnh bàn học. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn chưa đầy một sải tay. Cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, mùi rượu vang nồng nàn hòa quyện với mùi nam tính đặc trưng tạo nên một bầu không khí đặc quánh, khó thở.
Quân Nhạc đưa tay lên, nhưng thay vì chạm vào cô, anh lại nhặt một lọn tóc vương trên vai cô, khẽ vuốt nhẹ. "Tóc em... dính màu vẽ rồi."
Ngón tay anh lướt qua cổ cô, một cái chạm nhẹ như lông hồng nhưng lại khiến Hoài An rùng mình, một luồng điện tê dại lan tỏa khắp sống lưng. Cô cảm thấy hơi thở của anh phả nhẹ lên trán mình, nóng rực và đầy khơi gợi. Trong phút giây ấy, thế giới xung quanh như ngừng trệ, chỉ còn lại nhịp tim hỗn loạn của cô và ánh nhìn thiêu đốt của người đàn ông đối diện.
"Em... em sẽ đi rửa ngay." Hoài An lắp bắp, cố gắng tìm cách thoát khỏi sự kìm kẹp vô hình này.
Quân Nhạc không buông tay ngay lập tức. Anh nhìn sâu vào mắt cô, đôi mắt hổ phách như muốn nhìn thấu những tâm tư thầm kín nhất mà cô đang cố che giấu.
"Hoài An, ở nhà này, em không cần phải sợ hãi bất cứ điều gì. Kể cả anh."
Câu nói ấy mang theo một sự trấn an đầy giả dối, bởi chính hơi ấm và ánh mắt của anh lại là thứ khiến cô sợ hãi nhất. Anh buông lọn tóc của cô ra, lùi lại một bước, sự chiếm hữu trong ánh mắt biến mất nhanh chóng như chưa từng tồn tại, thay vào đó là vẻ điềm đạm thường ngày.
"Nghỉ sớm đi. Chúc em ngủ ngon."
Anh quay lưng bước ra khỏi phòng, cánh cửa khép lại với một tiếng động khẽ khàng. Hoài An đứng sững sờ giữa phòng, đôi tay vẫn còn run rẩy. Cô nhìn ly sữa nóng đang bốc hơi trên bàn, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả – một chút ngọt ngào xen lẫn sự sợ hãi tột cùng.
Đêm đó, Hoài An nằm trên chiếc giường xa lạ, trằn trọc mãi không ngủ được. Mỗi khi nhắm mắt lại, cô lại thấy ánh mắt của Quân Nhạc và cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh trên cổ mình. Cô biết mình đang bước vào một trò chơi nguy hiểm, nơi mà danh phận và đạo đức là những rào cản mong manh nhất.
Bên kia hành lang, ánh đèn trong thư phòng của Quân Nhạc vẫn sáng. Anh đứng tựa lưng vào cửa, tay xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, đôi mắt nhìn đăm đăm vào cánh cửa phòng đối diện. Một kế hoạch, một sự chiếm hữu thầm lặng đã bắt đầu hình thành trong bóng tối của đêm đen.