Bầu không khí trong căn biệt thự sau khi bà quản gia rời đi trở nên đặc quánh một sự im lặng đầy áp lực. Hoài An trốn chạy vào phòng tắm, cô xả nước thật mạnh, hy vọng tiếng nước chảy có thể át đi tiếng đập thình thịch liên hồi của trái tim. Dưới vòi hoa sen lạnh buốt, cô nhìn những dấu vết đỏ sẫm trên da thịt mình dần hiện rõ hơn. Chúng giống như những con dấu của quỷ dữ, đóng chặt lấy số phận của cô vào người đàn ông ở phòng đối diện.
Cô không dám bước ra khỏi phòng, cho đến khi trời sập tối. Tiếng động cơ xe của Thanh Lan vang lên từ sân trước báo hiệu sự trở về của người chị gái. Hoài An vội vàng thay một chiếc váy ngủ dài tay, kín cổng cao tường nhất có thể.
Bữa tối hôm nay yên lặng đến lạ thường. Thanh Lan trông có vẻ mệt mỏi, đôi mắt chị phảng phất sự ưu tư.
"Quân Nhạc, hôm nay điện thoại anh làm sao vậy? Em gọi mãi không được, lo đến mức phải nhờ bác quản gia qua xem." Thanh Lan vừa gắp thức ăn vừa hỏi, ánh mắt vô tình lướt qua gương mặt đang cúi gầm của Hoài An.
Quân Nhạc thản nhiên cắt miếng bít tết, động tác tao nhã như một quý tộc. "Pin bị hỏng nên sập nguồn đột ngột. Anh đã mang đi sửa lúc chiều rồi."
Anh nói dối một cách trơn tru, không một kẽ hở. Hoài An ngồi bên cạnh, cảm thấy từng thớ thịt trên người mình đều đang run rẩy. Cô chỉ sợ chỉ cần một giây lơ là, sự thật kinh tởm kia sẽ trào ra khỏi miệng.
"Còn An, sao sắc mặt em tệ thế? Hay lại sốt rồi?" Thanh Lan vươn tay định chạm vào trán em gái.
"Dạ không... em chỉ hơi nhức đầu vì thức khuya vẽ tranh thôi chị." Hoài An né tránh, nụ cười gượng gạo méo mó trên môi.
Ánh mắt Quân Nhạc lúc này đột ngột dừng lại trên người cô. Dưới gầm bàn, một bàn tay nóng hổi lại một lần nữa tìm đến, nhưng lần này anh không chỉ mơn trớn bên ngoài. Những ngón tay dài của anh táo bạo luồn vào trong gấu váy của cô, di chuyển lên phía đùi non với một sự chiếm hữu đầy thách thức.
Hoài An cứng đờ người, đôi đũa trên tay suýt rơi xuống đất. Cô trừng mắt nhìn Quân Nhạc, nhưng anh chỉ nhìn lại cô bằng một ánh mắt điềm tĩnh, môi khẽ nhếch lên như đang thưởng thức nỗi sợ hãi của cô. Anh đang thực hiện sự vụng trộm ngay trước mặt vợ mình, như một trò chơi cảm giác mạnh mà anh là người nắm quyền sinh sát.
Sau bữa tối, Thanh Lan vì quá mệt nên đi ngủ sớm. Hoài An định khóa chặt cửa phòng để trốn chạy, nhưng khi cô vừa đặt chân vào phòng, một bóng đen đã nhanh như cắt lách vào theo.
Quân Nhạc khóa trái cửa, xoay người ép cô vào cánh cửa gỗ cứng nhắc. Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, hắt lên gương mặt anh một nửa sáng một nửa tối, trông anh lúc này vừa quyến rũ vừa nguy hiểm như một ác thần.
"Anh rể... làm ơn... chị vừa mới ngủ..." Hoài An khóc không thành tiếng, đôi tay nhỏ bé đẩy vào lồng ngực rắn chắc của anh.
"Anh đã nói rồi, đừng gọi anh bằng cái danh xưng đó." Quân Nhạc cúi xuống, hơi thở nóng rực phả lên môi cô. "Cảm giác ở dưới bàn ăn lúc nãy thế nào? Em thích nó, đúng không? Nhịp tim của em đã nói cho anh biết tất cả."
Anh không để cô kịp phản kháng, nụ hôn nồng cháy và cuồng nhiệt lập tức bao vây lấy cô. Bàn tay anh mạnh bạo xé toạc sự phòng bị cuối cùng, làn da mịn màng của Hoài An tiếp xúc với không khí lạnh lẽo, rồi nhanh chóng bị bao bọc bởi sự nóng bỏng từ cơ thể anh.
Trong bóng tối của căn phòng, những tiếng rên rỉ kìm nén hòa quyện với tiếng thở dốc hỗn loạn. Quân Nhạc dẫn dắt cô đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, sự rực cháy của dục vọng đã thiêu rụi hoàn toàn chút lý trí sót lại. Hoài An thấy mình như đang rơi xuống một vực thẳm không đáy, một vực thẳm đầy hoa hồng và gai nhọn, nơi mà cô vừa đau đớn vừa đê mê đến phát điên.
"Hoài An... em là của anh..." Anh thì thầm vào tai cô, một lời khẳng định đầy tính chiếm hữu thầm lặng nhưng cũng tàn nhẫn nhất trần đời.
Đêm ấy, ranh giới cuối cùng đã thực sự đổ vỡ. Hoài An biết mình đã không còn đường lui. Cô đã lún sâu vào vũng bùn mang tên Thẩm Quân Nhạc, một mối quan hệ cấm kỵ mà cái giá phải trả có thể là cả mạng sống của những người cô yêu thương nhất.