Tiếng rung bần bật của chiếc điện thoại trên mặt bàn gỗ như những nhát búa nện thẳng vào dây thần kinh đang căng cứng của Hoài An. Ánh sáng từ màn hình nhấp nháy liên hồi, chữ "Vợ yêu" hiện lên như một lời định tội nghiệt ngã giữa không gian ngập tràn hơi thở dục vọng.
Hoài An dùng chút sức tàn đẩy mạnh vào lồng ngực Quân Nhạc, đôi mắt cô mở trừng trừng, đẫm nước và sự kinh hoàng. "Anh rể... điện thoại... chị Thanh Lan gọi..."
Quân Nhạc vẫn bất động. Gương mặt anh gần trong gang tấc, những đường nét vốn dĩ thanh lịch giờ đây trở nên góc cạnh và lạnh lùng đến đáng sợ. Anh không hề quay đầu nhìn lại chiếc điện thoại đang đòi hỏi sự chú ý, mà ngược lại, anh đưa tay nắm lấy cằm Hoài An, ép cô phải nhìn thẳng vào sự điên rồ trong mắt mình.
"Trong căn phòng này, chỉ có anh và em." Giọng anh thấp đặc, vang lên như một lời thề độc. "Đừng để bất cứ ai làm phiền chúng ta, kể cả cô ấy."
Nói rồi, anh vươn tay tắt hẳn nguồn điện thoại mà không thèm nhìn lấy một giây. Sự dứt khoát của Quân Nhạc khiến Hoài An lạnh người. Anh không chỉ đang lừa dối, mà anh đang từng bước gạt bỏ sự hiện diện của Thanh Lan ra khỏi thực tại của họ. Sự chiếm hữu thầm lặng ban đầu giờ đã biến thành một hành động bạo liệt, sẵn sàng dẫm đạp lên mọi thứ để đạt được mục đích.
Anh quay lại với cô, nụ hôn lần này mang theo sự trừng phạt vì cô đã dám phân tâm. Anh cắn nhẹ vào bờ môi dưới của cô, vị mặn của máu hòa lẫn với vị mặn của nước mắt. Hoài An thấy mình như một con búp bê vải bị xé toạc, vừa đau đớn vừa không thể cưỡng lại sức hút vạn năng từ người đàn ông này. Bàn tay anh luồn sâu vào trong lớp áo len, chạm đến những vùng da thịt nhạy cảm nhất, khơi dậy những đợt sóng cuồng nhiệt khiến lý trí cô hoàn toàn sụp đổ.
Trong thư phòng yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng vải sột soạt và tiếng thở dốc hỗn loạn. Quân Nhạc như muốn khảm cô vào cơ thể mình, mỗi cái chạm đều mang theo sự khao khát mãnh liệt của một kẻ đã nhịn đói quá lâu.
Nhưng ngay khi sự kích thích lên đến đỉnh điểm, tiếng chuông cửa dưới nhà lại một lần nữa vang lên. Không phải tiếng nhạc Baroque êm ái, mà là tiếng đập cửa dồn dập, kèm theo tiếng gọi thất thanh của người quản gia lâu năm – bà giúp việc vốn thường chỉ đến vào buổi chiều nhưng hôm nay lại xuất hiện sớm bất thường.
"Cậu chủ ơi! Cậu có nhà không? Cô Thanh Lan vừa gọi cho tôi, nói không liên lạc được với cậu nên bảo tôi sang xem có chuyện gì không!"
Tiếng gọi của bà quản gia như một tia sét đánh giữa trời quang. Hoài An bừng tỉnh, cô hoảng sợ đến mức mặt không còn một giọt máu. Cô dùng hết sức đẩy Quân Nhạc ra, lần này sự hoảng loạn đã mang lại cho cô sức mạnh.
"Anh... anh mau ra ngoài đi... bà ấy sẽ vào đây mất!" Hoài An cuống cuồng vớ lấy chiếc áo len bị kéo xệch, đôi tay run rẩy không thể cài nổi nút áo.
Quân Nhạc nghiến răng, một tia giận dữ thoáng qua đôi mắt hổ phách. Anh đứng dậy, hơi thở vẫn còn nặng nề, mái tóc hơi rối bời làm giảm đi vẻ đạo mạo thường ngày. Anh nhìn Hoài An đang run rẩy co góc sofa, đôi mắt hiện rõ vẻ không cam tâm.
"Vào phòng của em ngay. Đừng để bà ấy nhìn thấy bộ dạng này." Anh ra lệnh bằng giọng điệu lạnh lùng, rồi nhanh chóng chỉnh đốn lại trang phục, lấy lại vẻ điềm tĩnh của một kiến trúc sư thành đạt chỉ trong vài giây.
Hoài An chạy như biến ra khỏi thư phòng bằng lối cửa sau thông với hành lang nhỏ, trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vừa đóng cửa phòng mình lại thì nghe thấy tiếng bước chân Quân Nhạc đi xuống lầu, giọng anh vẫn trầm ổn như mọi khi: "Tôi đây, điện thoại tôi vừa hết pin. Có chuyện gì mà bà lại vội vã thế?"
Ngồi sụp xuống sàn nhà, Hoài An ôm lấy mặt khóc không thành tiếng. Cô nghe thấy tiếng bà quản gia lẩm bẩm xin lỗi, nghe thấy tiếng anh rể trả lời thản nhiên... Mọi thứ xung quanh thật giả lẫn lộn, khiến cô cảm thấy mình đang sống trong một vở kịch rùng rợn.
Dưới ánh nắng rực rỡ của buổi trưa, Hoài An nhìn thấy những vết bầm tím mới trên cánh tay mình – dấu vết của sự chiếm hữu tàn bạo ban nãy. Cô biết, những vết nứt trong cuộc sống bình yên này đã bắt đầu xuất hiện, và một ngày nào đó, toàn bộ lâu đài cát này sẽ sụp đổ, chôn vùi cả cô, anh và người chị tội nghiệp của mình.
Chiều hôm đó, Quân Nhạc không đi làm. Anh đứng dưới sân, lặng lẽ hút thuốc và nhìn lên cửa sổ phòng cô. Khói thuốc trắng xóa nhạt nhòa trong gió, nhưng ánh mắt anh thì chưa bao giờ rời khỏi mục tiêu của mình. Cuộc chơi này, đối với anh, chỉ mới thực sự bắt đầu.