MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrái Cấm Trong Thư PhòngChương 8

Trái Cấm Trong Thư Phòng

Chương 8

905 từ · ~5 phút đọc

Cánh cửa thư phòng nặng nề khép lại, ngăn cách thế giới bên ngoài bằng một tiếng "cạch" khô khốc. Hoài An bị đặt xuống chiếc ghế sofa da màu đen bóng loáng, cảm giác lạnh lẽo của bề mặt da thuộc tiếp xúc với bắp chân khiến cô run lên bần bật. Nắng sớm rọi qua những kẽ lá phía ngoài cửa sổ, hắt lên sàn gỗ những vệt sáng nhảy mót, nhưng trong căn phòng này, không khí lại đặc quánh sự ám ảnh và mùi hương của sự tội lỗi.

Quân Nhạc đứng trước mặt cô, thong thả tháo chiếc cà vạt xám rồi vứt sang một bên. Động tác của anh ung dung nhưng toát ra một thứ uy quyền không thể chối từ.

"Anh rể... đây là thư phòng... nếu có người giao hàng hay ai đó đến..." Hoài An lắp bắp, hai tay siết chặt lấy vạt áo len, cố tìm kiếm một lý do để trì hoãn sự bùng nổ của cơn bão.

"Không ai vào đây nếu không có sự cho phép của anh." Quân Nhạc tiến tới, một đầu gối quỳ lên sofa, ép sát cô vào góc ghế. "Và hôm nay, anh chỉ cho phép mình em hiện diện trong thế giới của anh."

Bàn tay anh thô bạo nhưng đầy kỹ thuật nắm lấy đôi cổ tay mảnh dẻ của cô, kéo lên quá đỉnh đầu và giữ chặt bằng một tay. Tay còn lại, anh chậm rãi lướt dọc theo đường cong từ hông lên đến mạn sườn của Hoài An. Qua lớp vải len dày, cái nóng từ lòng bàn tay anh vẫn đủ sức thiêu đốt tâm trí cô.

Anh cúi xuống, môi chạm nhẹ vào vành tai đỏ ửng của cô, thì thầm bằng chất giọng trầm khàn đầy rực cháy: "Em mặc áo cao cổ... là vì sợ chị em nhìn thấy, hay vì muốn anh phải tự tay cởi nó ra?"

Hoài An nấc nghẹn, cô xoay đầu sang một bên để tránh né hơi thở nóng rực ấy, nhưng hành động đó chỉ càng làm lộ ra vùng cổ trắng ngần với những vết tích đỏ sẫm còn mới. Quân Nhạc nhìn chằm chằm vào những dấu vết đó, ánh mắt anh tối sầm lại vì sự chiếm hữu thầm lặng đang trỗi dậy mãnh liệt.

Anh không vội vã. Anh dùng môi nhấm nháp lại từng vết tích cũ, như một họa sĩ đang tô điểm lại bức tranh tâm đắc nhất của mình. Những nụ hôn mang theo sức nặng của sự thống trị khiến Hoài An không thể kháng cự. Sự phản bội của cơ thể một lần nữa lặp lại; dù lý trí đang gào khóc, nhưng nơi sâu thẳm trong huyết quản, một luồng điện tê dại đang lan tỏa, khiến cô vô thức uốn cong người đón nhận sự vuốt ve của anh.

Bàn tay Quân Nhạc luồn vào dưới gấu áo len, trực tiếp chạm vào làn da mịn màng nơi vòng eo của cô. Cảm giác da thịt chạm nhau giữa ban ngày ban mặt, ngay tại nơi anh làm việc hằng ngày, mang đến một sự kích thích điên rồ. Sự vụng trộm này không còn là những cái chạm chân dưới bàn ăn, mà là một sự chiếm đoạt trần trụi đối với linh hồn và thể xác của cô.

"Nhìn anh này, Hoài An." Quân Nhạc ra lệnh, giọng nói của anh không còn là của một người anh rể điềm đạm, mà là của một kẻ đang khao khát nuốt chửng con mồi.

Hoài An hé mở đôi mắt đẫm lệ. Cô thấy bóng dáng mình phản chiếu trong đôi mắt hổ phách của anh – một cô gái nhỏ bé, tơi tả và đang chìm đắm trong một tình yêu sai trái.

Anh nới lỏng vòng vây ở cổ tay cô, nhưng thay vì chạy trốn, đôi tay Hoài An lại vô thức bám lấy vai anh, như người sắp chết đuối vớ được cọc. Quân Nhạc nhếch mép hài lòng, anh cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn nồng nặc mùi vị của sự chiếm hữu. Anh dẫn dắt cô vào một vũ điệu của cảm xúc, nơi mà nỗi đau và sự sung sướng hòa quyện vào nhau, khiến ranh giới giữa đúng và sai trở nên nhòa lệ.

Trong căn thư phòng ngập tràn mùi giấy cũ và hương gỗ, thời gian như ngưng đọng. Tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường như đang đếm nhịp cho những tiếng thở dốc hỗn loạn. Quân Nhạc đẩy cô nằm hẳn xuống sofa, bóng lưng rộng lớn của anh che khuất toàn bộ ánh nắng bên ngoài, kéo Hoài An sâu hơn vào vùng tối của sự cấm kỵ.

Khi mọi thứ chuẩn bị chạm đến điểm không thể quay đầu, một tiếng chuông điện thoại vang lên chói tai trên bàn làm việc.

Là điện thoại của Quân Nhạc. Trên màn hình hiện rõ ba chữ: "Vợ yêu".

Hoài An như bị dội một gáo nước đá, cô bừng tỉnh, cố gắng đẩy anh ra. Nhưng Quân Nhạc chỉ liếc nhìn màn hình một cái rồi tắt ngấm âm thanh, không hề rời mắt khỏi cô.

"Đừng quan tâm." Anh thì thầm, nụ hôn lại một lần nữa rơi xuống, nồng cháy và quyết liệt hơn, như muốn xóa sạch hình bóng của người phụ nữ kia ra khỏi tâm trí cả hai.