MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrái Cấm Trong Thư PhòngChương 7

Trái Cấm Trong Thư Phòng

Chương 7

985 từ · ~5 phút đọc

Ánh sáng ban mai rực rỡ một cách tàn nhẫn, xuyên qua lớp rèm mỏng và rọi thẳng vào gương mặt tái nhợt của Hoài An. Cô tỉnh dậy với cảm giác toàn thân rã rời, vùng thắt lưng mỏi nhừ và một nỗi trống rỗng đến cùng cực tràn ngập trong lồng ngực. Đêm qua không phải là một giấc mơ. Những vệt đỏ ám muội trên xương quai xanh và cảm giác bỏng rát nơi làn da nhạy cảm là bằng chứng đanh thép cho sự sa ngã của cô.

Hoài An hốt hoảng bật dậy khi nghe tiếng gõ cửa.

"An ơi, dậy chưa em? Chị nấu phở bò này, xuống ăn nóng cho ngon."

Giọng nói ấm áp, đầy sự quan tâm của Thanh Lan vang lên khiến Hoài An lạnh toát sống lưng. Cô cuống cuồng vớ lấy chiếc áo len cao cổ mặc dù thời tiết buổi sáng không hề lạnh, cố gắng che đi những dấu vết chiếm hữu mà Quân Nhạc đã để lại.

"Dạ... chị đợi em một chút, em xuống ngay đây!"

Cô đứng trước gương, dùng kem che khuyết điểm dặm thật kỹ những vết hằn đỏ trên cổ. Đôi mắt cô sưng húp, hằn lên những tia máu vì một đêm mất ngủ và khóc hận. Hoài An tự nhìn mình trong gương, thấy một kẻ xa lạ, một đứa em gái đê tiện đang mang trên mình dư vị của anh rể ngay trong căn nhà của chị gái.

Bước xuống phòng ăn, Hoài An cố gắng giữ bước đi thật tự nhiên. Quân Nhạc đã ngồi đó tự bao giờ. Anh mặc bộ vest xám sang trọng, đang nhàn nhã lật xem bảng báo cáo tài chính trên máy tính bảng. Nghe tiếng bước chân cô, anh ngẩng lên. Ánh mắt hổ phách ấy lướt qua chiếc áo cao cổ của cô, một tia sáng đắc thắng và thỏa mãn thoáng qua rồi biến mất sau lớp kính cận đầy trí thức.

"Chào buổi sáng, Hoài An." Anh lên tiếng, giọng nói bình thản đến mức khiến cô rùng mình.

"Chào... chào anh rể."

Cô ngồi xuống góc bàn xa nhất, không dám ngẩng đầu. Thanh Lan bưng hai bát phở bốc khói nghi ngút đặt xuống bàn, tươi cười: "Sao hôm nay lại mặc áo cao cổ thế kia? Trong nhà bật sưởi ấm mà."

"Em... em thấy hơi gai người, chắc tại dư âm trận ốm hôm trước ạ." Hoài An lý nhí, tay siết chặt đôi đũa.

Thanh Lan không nghi ngờ, chỉ ân cần nhắc nhở: "Thế thì ăn xong uống thêm vitamin nhé. À, lát nữa chị phải ra sân bay đón đối tác phương xa, chắc phải đi đến tối mịt mới về. Quân Nhạc, anh ở nhà xem có giúp được gì cho An không nhé, em sợ nó lại sốt lại thì khổ."

Hoài An nghẹn họng. Sự thật thà của chị gái giống như những nhát dao cứa vào lòng cô. Cô định lên tiếng chối từ, nói rằng mình có thể tự lo được, nhưng Quân Nhạc đã cắt lời bằng một tông giọng điềm đạm nhưng đầy uy quyền.

"Em cứ yên tâm làm việc đi. Ở nhà đã có anh lo."

Câu nói "có anh lo" của anh mang theo một hàm ý đen tối khiến Hoài An rùng mình. Dưới gầm bàn, cô cảm nhận được một bàn chân đang chậm rãi lướt qua bắp chân mình. Quân Nhạc dùng mũi giày tây bóng loáng, cọ nhẹ vào mắt cá chân cô, một hành động vụng trộm đầy khiêu khích ngay trước mặt Thanh Lan.

Hoài An run bắn, cô cúi gầm mặt vào bát phở, cố ngăn những giọt nước mắt chực trào. Sự căng thẳng leo thang đến mức cô cảm thấy không khí xung quanh như bị rút cạn.

Sau khi Thanh Lan rời đi, căn biệt thự rộng lớn trở lại với sự tĩnh lặng đáng sợ. Tiếng động cơ xe của chị gái vừa khuất xa, bầu không khí trong phòng ăn lập tức thay đổi. Quân Nhạc buông máy tính bảng xuống, anh đứng dậy, chậm rãi đi vòng qua bàn ăn và dừng lại ngay sau lưng Hoài An.

Anh không nói gì, chỉ đặt hai bàn tay lên vai cô. Sức nặng và hơi nóng từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp áo len, khiến Hoài An cứng đờ người.

"Chiếc áo này... không che hết được đâu." Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở nồng mùi cà phê khiến cô nhắm nghiền mắt lại.

Bàn tay anh di chuyển lên phía trên, ngón cái thô ráp lướt qua phần cổ áo len, kéo nhẹ nó xuống để lộ một phần làn da trắng ngần đang đầy rẫy những vết tích của đêm qua.

"Em đang sợ sao? Hay là đang... mong chờ?"

Quân Nhạc xoay ghế của cô lại, ép cô phải đối diện với mình. Anh cúi thấp người, hai tay chống vào hai bên thành ghế, khóa chặt cô trong khoảng không gian nhỏ hẹp.

"Anh rể... xin anh... làm ơn dừng lại đi..." Hoài An khóc không thành tiếng.

"Dừng lại?" Quân Nhạc nhếch mép, một nụ cười đầy ám ảnh. "Hoài An, con hổ một khi đã nếm mùi máu thì không bao giờ dừng lại được. Và em... chính là liều thuốc độc ngọt ngào nhất mà anh từng thấy."

Anh bất ngờ bế thốc cô lên. Hoài An hốt hoảng bám chặt vào cổ anh theo bản năng. Quân Nhạc không đi lên lầu, mà tiến về phía thư phòng – nơi có chiếc ghế sofa da rộng lớn và hàng nghìn cuốn sách đang lặng lẽ chứng kiến một cuộc phản bội tàn khốc hơn bao giờ hết.

Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ bên ngoài cửa sổ, bên trong căn phòng ấy, một cơn bão dục vọng khác lại bắt đầu nổi dậy, cuốn phăng mọi luân thường đạo lý vào hư vô.