MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrái Cấm Trong Thư PhòngChương 6

Trái Cấm Trong Thư Phòng

Chương 6

892 từ · ~5 phút đọc

Bóng tối trong căn phòng như đặc quánh lại, nuốt chửng mọi sự phản kháng yếu ớt còn sót lại trong tâm trí Hoài An. Cảm giác về sự hiện diện của Quân Nhạc quá mức chân thực: từ sức nặng của anh trên mép giường đến hơi nóng hừng hực tỏa ra từ lồng ngực rộng lớn đang áp sát sau lưng cô.

"Anh... anh điên rồi." Hoài An thào thào, âm thanh nghẹn lại nơi cổ họng.

"Phải, anh điên rồi." Quân Nhạc đáp lại bằng một tông giọng trầm khàn, không hề phủ nhận.

Bàn tay anh không dừng lại ở việc đan xen những ngón tay. Anh bắt đầu di chuyển, chậm rãi nhưng đầy chủ đích. Những ngón tay thon dài, cứng cáp của người đàn ông làm nghề kiến trúc sư, vốn đã quen với việc đo đạc những tỷ lệ vàng, nay lại đang "đo đạc" từng đường cong trên cơ thể cô qua lớp váy ngủ lụa mỏng tang. Cảm giác mát lạnh của lụa hòa quyện với cái nóng từ lòng bàn tay anh tạo nên một sự xung đột xúc giác đầy kích thích.

Quân Nhạc xoay người Hoài An lại, ép cô phải đối diện với mình trong bóng tối. Dù không bật đèn, nhưng ánh trăng mờ nhạt ngoài cửa sổ vẫn đủ để cô nhìn thấy đôi mắt hổ phách của anh đang rực sáng lên một thứ ánh sáng cuồng nhiệt.

Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương thiếu nữ thanh khiết chưa nhuốm bụi trần. Hoài An run rẩy, đôi tay cô vô thức bấu chặt vào bả vai săn chắc của anh. Cô muốn đẩy ra, nhưng đôi chân lại mềm nhũn, và một luồng điện tê dại đang chạy dọc sống lưng, lan tỏa đến từng tế bào.

"Hoài An, nói anh nghe... em có ghét anh không?"

Câu hỏi của anh vang lên giữa những nụ hôn vụn vặt trên xương quai xanh của cô. Hoài An không trả lời được. Cô ghét sự phản bội này, ghét sự yếu đuối của chính mình, nhưng cô không thể ghét người đàn ông đang mang lại cho cô cảm giác được khao khát đến cháy bỏng này.

Bàn tay Quân Nhạc bất ngờ trượt xuống dưới gấu váy, chạm vào làn da đùi non mềm mại. Hoài An giật mình, theo bản năng khép chặt chân lại, nhưng sức mạnh của một người đàn ông trưởng thành dễ dàng lấn lướt sự kháng cự của cô. Anh tách nhẹ đôi chân cô ra, tiến vào vùng cấm địa bằng một sự vụng trộm đầy nghệ thuật.

"Đừng... Quân Nhạc... chị sẽ thức giấc..." cô nức nở, nước mắt nóng hổi thấm vào vai áo anh.

"Suỵt... khẽ thôi." Anh thì thầm, môi anh lướt qua làn da mỏng manh sau mang tai cô, tạo nên những cơn rùng mình liên hồi. "Càng nguy hiểm, chẳng phải sẽ càng tuyệt vời sao?"

Sự chiếm hữu của anh không chỉ dừng lại ở thể xác. Anh muốn bẻ gãy ý chí của cô, muốn cô phải thừa nhận rằng cô cũng khao khát anh giống như cách anh đang phát điên vì cô. Quân Nhạc dùng môi lưỡi thám hiểm từng tấc da thịt, từ đôi vai gầy đến vùng bụng phẳng lỳ, mỗi nơi anh đi qua đều để lại một dấu ấn ám ảnh.

Hoài An cảm thấy mình như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn. Trong không gian chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của Quân Nhạc và tiếng rên rỉ kìm nén của cô, sự hiện diện của người chị gái ở căn phòng đầu hành lang trở thành một bóng ma đạo đức đầy đe dọa. Nhưng chính sự đe dọa đó lại giống như một loại gia vị độc hại, khiến cho cuộc vui này trở nên mãnh liệt và rực cháy hơn bao giờ hết.

Khi sự kích thích lên đến đỉnh điểm, Quân Nhạc bất ngờ dừng lại. Anh nâng mặt cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình.

"Nhìn anh này, Hoài An. Hãy nhớ kỹ cảm giác này. Chỉ có anh mới có thể cho em thấy thế nào là sự sung sướng thực sự."

Anh lại một lần nữa chiếm lấy đôi môi cô, một nụ hôn sâu, nồng nặc vị dục vọng và sự chiếm hữu tuyệt đối. Hoài An hoàn toàn buông xuôi, cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần hơn, mặc kệ cho vực thẳm tội lỗi đang chực chờ nuốt chửng cả hai.

Gần về sáng, khi sương mờ bắt đầu giăng lối ngoài vườn, Quân Nhạc mới lặng lẽ rời khỏi phòng. Anh đứng trước cửa, chỉnh lại nếp áo, rồi quay lại nhìn cô gái đang nằm kiệt sức trên giường một lần cuối. Ánh mắt anh lạnh lùng nhưng thỏa mãn.

Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng. Hoài An nằm trong bóng tối, cảm nhận sự trống trải lạnh lẽo vừa ập đến. Trên da thịt cô vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi hương của anh, như một bản án chung thân cho sự phản bội. Cô biết, từ đêm nay, cô không còn là cô gái ngây thơ của ngày hôm qua nữa.

Cô đã chính thức trở thành người tình trong bóng tối của chồng chị gái mình.