MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrái Cấm Trong Thư PhòngChương 5

Trái Cấm Trong Thư Phòng

Chương 5

1,099 từ · ~6 phút đọc

Không gian trên bàn ăn bỗng chốc trở nên loãng đi trong cảm nhận của Hoài An. Tiếng bát đũa va chạm lách cách, tiếng Thanh Lan ríu rít kể về hợp đồng mới với công ty xây dựng... tất cả đều trở thành những tạp âm xa xăm, mờ mịt. Tâm trí cô lúc này chỉ còn tập trung vào một điểm duy nhất: bàn tay nóng hổi của Quân Nhạc đang hiện diện trên đùi mình.

Anh không hề vội vã. Những ngón tay của anh di chuyển chậm rãi, mỗi lần lướt đi là một lần thách thức giới hạn chịu đựng của Hoài An. Cô có thể cảm nhận được từng đường vân tay của anh xuyên qua lớp vải mỏng, rát bỏng và đầy quyền lực.

"Hoài An, sao em không ăn? Cá hôm nay chị mua rất tươi mà." Thanh Lan ngẩng lên, đôi mắt chân thành nhìn em gái.

Hoài An giật mình, cô cố sức giữ cho giọng nói không run rẩy: "Dạ... em đang ăn đây. Tại... đồ ăn hơi nóng thôi chị."

Ngay khi cô vừa dứt lời, bàn tay Quân Nhạc bất ngờ siết nhẹ một cái như lời cảnh cáo, rồi lại tiếp tục những vòng tròn mơn trớn đầy ám ảnh. Anh thản nhiên quay sang nhìn vợ, nụ cười trên môi anh hoàn hảo đến mức đáng sợ.

"Em đừng ép nó quá. Hoài An chắc còn chưa quen với không khí ở đây." Quân Nhạc vừa nói, vừa cầm ly rượu vang lên nhấp một ngụm. Đôi mắt anh, qua làn thủy tinh trong suốt, khóa chặt lấy gương mặt đang tái nhợt của Hoài An.

Bữa tối trôi qua như một cuộc tra tấn ngọt ngào và đau đớn. Khi Thanh Lan đứng dậy để dọn dẹp bát đĩa, Hoài An định nhanh chóng đứng lên giúp thì bàn tay của Quân Nhạc đột ngột ghì chặt lấy đùi cô, khiến cô bất lực ngồi lại ghế.

"Để chị em làm đi, Hoài An. Em vừa mới khỏe lại, nên nghỉ ngơi." Quân Nhạc nói, giọng anh trầm thấp nhưng không cho phép sự khước từ.

Thanh Lan mỉm cười, không mảy may nghi ngờ: "Đúng đấy, An cứ lên phòng đi. Ở đây có anh rể giúp chị là được rồi."

Hoài An chỉ chờ có thế. Ngay khi bàn tay anh vừa buông lỏng, cô vội vã đứng dậy, bỏ chạy lên lầu như một kẻ tội đồ đang lẩn trốn ánh sáng công lý. Cô đóng sập cửa phòng, dựa lưng vào cánh gỗ, hơi thở dồn dập và hỗn loạn. Cô cảm thấy ghê tởm chính mình vì những phản ứng của cơ thể, nhưng đồng thời, một phần bản năng đen tối trong cô lại đang gào thét vì sự thiếu hụt hơi ấm ấy.

Cô đi vào phòng tắm, vốc nước lạnh lên mặt để xua tan đi sự nóng rực trên gò má. Nhìn mình trong gương, Hoài An thấy một đôi mắt đục ngầu vì dục vọng và sợ hãi. Cô biết mình đang rơi vào một cái bẫy không lối thoát mà Quân Nhạc đã giăng ra.

Khoảng nửa giờ sau, khi cô đã thay bộ váy ngủ lụa mỏng và nằm trên giường, tiếng gõ cửa lại vang lên. Tim Hoài An thắt lại. Cô biết đó là ai.

"Vào đi..." cô nói nhỏ, gần như là một tiếng thở dài.

Cánh cửa mở ra, nhưng không phải Quân Nhạc. Là Thanh Lan. Chị bước vào với một cốc nước ép lựu, gương mặt hiền hậu và đầy lo lắng.

"Chị thấy em hôm nay lạ lắm. Có chuyện gì giấu chị không?" Thanh Lan ngồi xuống mép giường, vuốt nhẹ mái tóc em gái.

Nỗi tội lỗi trào dâng khiến Hoài An muốn bật khóc. Cô vùi đầu vào vai chị, hít hà mùi hương quen thuộc của người thân duy nhất còn lại. "Không có gì đâu chị... em chỉ nhớ ba thôi."

"Thương em quá. Cố gắng lên nhé, có chị và anh rể ở đây rồi, không ai bắt nạt được em đâu."

Mỗi lời Thanh Lan nói như một nhát dao đâm vào lòng Hoài An. Cô cảm nhận được sự bao bọc của chị, nhưng cũng cảm thấy mình như một con rắn độc đang rình rập ngay trong tổ ấm của chính chị gái mình. Sau khi dặn dò thêm vài câu, Thanh Lan tắt đèn rồi rời phòng.

Bóng tối bao trùm lấy không gian. Hoài An nằm im, lắng nghe tiếng bước chân của chị gái đi về phía phòng ngủ chính ở đầu hành lang. Tiếng cửa đóng lại. Rồi tất cả chìm vào tĩnh lặng.

Nhưng sự tĩnh lặng đó không kéo dài lâu.

Một lúc sau, tiếng "cạch" rất nhỏ của nắm đấm cửa lại vang lên. Hoài An nín thở. Một bóng đen cao lớn từ từ tiến vào, không gian xung quanh bỗng chốc tràn ngập mùi gỗ đàn hương quen thuộc. Quân Nhạc không bật đèn, anh di chuyển trong bóng tối một cách điêu luyện như một bóng ma.

Anh dừng lại ngay bên giường cô. Hoài An có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh đang bao trùm lấy mình.

"Thanh Lan đã ngủ rồi." Anh thì thầm, giọng nói mang theo sự rung động đầy nguy hiểm.

Anh ngồi xuống mép giường, sức nặng của anh làm tấm đệm lún xuống. Hoài An co người lại, đôi tay nắm chặt tấm chăn lụa. "Anh rể... anh về phòng đi... chị sẽ thức giấc mất."

"Anh đã khóa cửa phòng cô ấy từ bên ngoài." Một lời nói dối, hoặc một sự thật tàn nhẫn, nhưng nó khiến Hoài An hoàn toàn tuyệt vọng.

Bàn tay Quân Nhạc luồn vào dưới tấm chăn, tìm kiếm bàn tay đang run rẩy của cô. Anh đan ngón tay mình vào ngón tay cô, một sự liên kết chặt chẽ và không thể tách rời.

"Em không biết tối nay em trông quyến rũ thế nào đâu, Hoài An." Anh cúi xuống, hơi thở phả vào tai cô, nồng nàn vị rượu và dục vọng. "Sự sợ hãi của em... chỉ làm anh muốn chiếm hữu em nhiều hơn thôi."

Anh bắt đầu hôn lên cổ cô, những nụ hôn vụng trộm nhưng đầy mãnh liệt. Hoài An nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài xuống gối. Cô biết mình đã đầu hàng. Trong căn phòng tối tăm này, ranh giới cuối cùng giữa người thân và tình nhân đang dần tan biến, chỉ còn lại những tiếng thở dốc và sự trỗi dậy của một mối tình cấm kỵ đầy ám ảnh.