Câu hỏi của Quân Nhạc lơ lửng trong không trung, đặc quánh và đầy áp lực. Hoài An cảm thấy phổi mình như thiếu oxy, lồng ngực phập phồng chạm sát vào lồng ngực vững chãi của anh. Đôi môi anh chỉ cách cô một khoảng cách mong manh, đủ để cô cảm nhận được vị đắng nồng của cà phê và cả hơi nóng hừng hực từ một ham muốn không thèm che đậy.
Cô muốn đẩy anh ra. Lý trí gào thét tên chị Thanh Lan, nhắc nhở cô về sợi dây huyết thống và danh dự của một người con gái. Nhưng cơ thể cô lại phản bội tất cả. Đôi tay cô vô lực bám chặt vào mép bàn gỗ, những ngón tay siết lại đến trắng bệch. Sự run rẩy lan từ đầu ngón chân lên đến đỉnh đầu, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự kích thích chưa từng có trong đời.
"Anh rể... không được..." giọng cô yếu ớt, tan biến ngay khi vừa chạm vào không khí.
"Anh đã nói rồi, ở đây không có anh rể."
Quân Nhạc không đợi thêm một giây nào nữa. Anh cúi xuống, đánh chiếm đôi môi cô bằng một sự mãnh liệt khiến Hoài An hoàn toàn choáng váng. Nụ hôn của anh không hề dịu dàng; nó mang theo sự trừng phạt, sự kìm nén bấy lâu và một sự chiếm hữu thầm lặng nay đã bùng phát thành ngọn lửa. Anh càn quét, mút mát, như muốn hút hết mật ngọt và cả linh hồn của cô gái nhỏ trong lòng.
Hoài An khẽ rên rỉ một tiếng qua kẽ răng. Cảm giác tê dại lan tỏa khắp đại não. Bàn tay Quân Nhạc rời khỏi cằm cô, trượt xuống gáy, những ngón tay đan vào tóc cô, giữ chặt đầu cô để nụ hôn càng thêm sâu. Bàn tay còn lại của anh không hề dừng lại, nó luồn xuống dưới vạt áo phông rộng thùng xình, chạm vào làn da mịn màng, nóng hổi nơi eo cô.
Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp khiến Hoài An run bắn lên. Lòng bàn tay anh thô ráp, chai sạn nhưng đầy quyền lực, di chuyển đến đâu như để lại vệt lửa đến đó. Cô thấy mình như một con thuyền nhỏ chao đảo giữa cơn sóng dữ, vừa muốn chìm đắm trong sự cuồng nhiệt này, vừa kinh hoàng trước sự đổ vỡ của mọi rào cản đạo đức.
Đúng lúc đó, dưới tầng một vang lên tiếng lạch cạch của ổ khóa. Tiếng chuông gió treo ở cửa chính kêu lanh lảnh.
"Quân Nhạc? Hoài An? Hai người có nhà không?"
Giọng của Thanh Lan.
Âm thanh ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Hoài An. Cô giật mình, dùng hết sức lực đẩy Quân Nhạc ra. Anh rể lùi lại một bước, hơi thở vẫn còn dồn dập, đôi mắt hổ phách vẩn đục vì dục vọng chưa được thỏa mãn. Trên môi anh vẫn còn vương lại chút son dưỡng không màu của cô.
Hoài An hoảng loạn, cô vội vàng vuốt lại mái tóc rối bời, kéo vạt áo phông xuống che đi những dấu vết vô hình trên cơ thể. Tim cô đập nhanh đến mức tưởng chừng như có thể nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Em... em xuống nhà trước." Cô nói không thành tiếng, không dám nhìn vào mắt anh thêm một giây nào nữa, lách qua người Quân Nhạc và chạy biến ra khỏi thư phòng.
Quân Nhạc đứng lại trong bóng tối của căn phòng, tay anh chạm lên môi, nơi vẫn còn dư vị ngọt lịm và run rẩy của Hoài An. Một nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm hiện lên. Anh không hề tỏ ra sợ hãi hay hối lỗi; ngược lại, sự xuất hiện của Thanh Lan chỉ càng làm tăng thêm cảm giác kích thích của sự vụng trộm.
Dưới phòng khách, Thanh Lan đang đặt túi xách lên sofa, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn cố mỉm cười khi thấy Hoài An chạy xuống.
"Ơ, sao mặt em đỏ bừng thế kia? Lại sốt à?" Thanh Lan tiến lại, đưa tay định sờ trán em gái.
Hoài An né tránh một cách khéo léo, cô giả vờ cúi xuống rót nước. "Dạ không... chắc tại em vừa dọn phòng, hơi nóng thôi chị."
"Thế à? Chị nhớ điều hòa vẫn bật mà." Thanh Lan nghi hoặc, rồi nhìn lên cầu thang khi thấy Quân Nhạc chậm rãi bước xuống.
Anh đã lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, áo sơ mi cài lại chỉnh tề, chỉ có đôi mắt là vẫn sâu thẳm khó đoán.
"Em về sớm vậy?" Quân Nhạc hỏi, giọng điệu thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra trong thư phòng cách đây chưa đầy hai phút.
"Vâng, đối tác hủy hẹn nên em về mua đồ nấu cơm. Hai người ở nhà có chuyện gì vui không?" Thanh Lan vừa hỏi vừa cởi áo khoác, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí gượng gạo đang bao trùm.
"Không có gì. Hoài An vừa vào thư phòng tìm sách thôi." Quân Nhạc nhìn lướt qua Hoài An, ánh mắt anh dừng lại ở đôi môi hơi sưng của cô, lộ ra một tia thích thú kín đáo.
Bữa tối hôm đó là một cực hình đối với Hoài An. Cô ngồi đối diện với chị gái, trong khi anh rể ngồi bên cạnh. Dưới bàn ăn, trong lúc Thanh Lan đang hào hứng kể về công việc, Hoài An bỗng cảm thấy một bàn tay ấm nóng đặt lên đùi mình.
Cô giật thót, suýt chút nữa làm rơi đôi đũa. Quân Nhạc vẫn thản nhiên gắp thức ăn cho vợ bằng tay trái, trong khi tay phải anh đang từ từ di chuyển trên đùi Hoài An, qua lớp vải mỏng của chiếc quần ngắn. Những ngón tay anh mơn trớn, khi thì lướt nhẹ, khi thì siết nhẹ đầy đe dọa.
Hoài An cúi gầm mặt, mồ hôi rịn ra trên trán. Cô muốn đứng dậy bỏ chạy, nhưng đôi chân lại như bị đóng đinh tại chỗ. Sự kích thích điên rồ này, sự phản bội đang diễn ra ngay trước mắt chị gái mình, khiến cô vừa thấy nhục nhã, vừa thấy một luồng khoái cảm tội lỗi dâng trào mạnh mẽ.
Mối quan hệ này, từ giây phút nụ hôn ấy diễn ra, đã chính thức bước vào vùng tối không lối thoát.