MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Cứu Hộ Tình YêuChương 1: Ngọn đèn trong đêm tuyết

Trạm Cứu Hộ Tình Yêu

Chương 1: Ngọn đèn trong đêm tuyết

1,065 từ · ~6 phút đọc

Bắc Kinh bước vào những ngày cuối đông, không khí khô khốc và lạnh lẽo bao trùm lên những tòa nhà cao tầng xám xịt.

Tại bệnh viện Nhân dân số 1, ánh đèn huỳnh quang trắng ở hành lang khoa Ngoại vẫn sáng rực dù đã là ba giờ sáng. Lâm Ý Hiên vừa bước ra khỏi phòng phẫu thuật sau một ca cấp cứu kéo dài hơn năm tiếng đồng hồ. Cô tháo chiếc khẩu trang y tế, hít một hơi thật sâu để xua đi mùi thuốc sát trùng nồng nặc đang bám vào da thịt.

Dưới ánh đèn hành lang, ngoại hình của Lâm Ý Hiên hiện lên với vẻ thanh cao thoát tục nhưng có phần mỏng manh. Cô có một làn da trắng sứ, hơi xanh xao do thường xuyên thức đêm. Đôi mắt phượng dài, luôn mang một vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng, như thể không điều gì có thể làm xáo trộn mặt hồ yên ả trong lòng cô. Thế nhưng, điểm thu hút nhất trên gương mặt ấy lại chính là nốt ruồi nhỏ nằm ngay đuôi mắt trái. Mỗi khi cô nheo mắt hay mỉm cười nhạt, nốt ruồi ấy lại như một điểm nhấn duyên dáng, khiến vẻ lạnh lùng của cô bỗng trở nên mềm mại, chất chứa một chút phong tình kín đáo mà chính cô cũng không nhận ra.

Ý Hiên đưa tay vuốt lại mái tóc đen dài hơi rối, đôi vai gầy rung lên nhẹ vì cái lạnh của máy điều hòa. Cô là kiểu phụ nữ mà chỉ cần đứng yên một chỗ cũng khiến người ta cảm thấy sự bình yên, nhưng lại khó lòng chạm tới.

Cùng lúc đó, ở phía bên kia thành phố, tại trụ sở Đội cứu hộ SAR, không khí lại hoàn toàn trái ngược.

Chu Tự đang nằm ngửa trên chiếc ghế dài ở phòng trực, một chân gác lên bàn, tay cầm cuốn tạp chí quân sự che nửa mặt. Anh vừa trở về sau một buổi huấn luyện cường độ cao dưới làn mưa tuyết. Dù đang ở trạng thái nghỉ ngơi, vóc dáng của anh vẫn khiến người khác phải kiêng dè. Chu Tự sở hữu một thân hình rắn rỏi, đôi chân dài miên man và bờ vai rộng đến mức có thể mang lại cảm giác an tâm tuyệt đối cho bất kỳ ai đứng cạnh.

Khác với vẻ tĩnh lặng của Ý Hiên, Chu Tự mang hơi thở của sự phóng khoáng và tràn đầy năng lượng nam tính. Gương mặt anh có những đường nét sắc sảo như được tạc từ đá, sống mũi cao thẳng tắp và đôi môi mỏng thường hay nhếch lên tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy vẻ trêu chọc.

"Đội trưởng, anh vẫn chưa ngủ à? Sáng mai còn có buổi diễn tập liên ngành với bệnh viện trung ương đấy." – Đại Lưu, một cậu lính trẻ trong đội, vừa ngáp vừa bước vào phòng.

Chu Tự hạ cuốn tạp chí xuống, để lộ đôi mắt sáng quắc và đầy vẻ tinh nghịch. Anh cười hì hì, giọng nói trầm ấm nhưng vang dội: "Ngủ sao được? Anh đang tính toán xem sáng mai có cô y tá nào xinh đẹp không để còn thể hiện kỹ năng 'anh hùng cứu mỹ nhân' của mình chứ. Chứ nhìn mặt các chú mãi, anh sợ mình quên mất cách yêu phụ nữ mất rồi!"

"Đội trưởng lại bắt đầu rồi!" – Đại Lưu cười khổ – "Anh mà cứ nhây thế này, bảo sao mấy cô ở đội thông tin cứ thấy anh là chạy mất dép."

Chu Tự tung cuốn tạp chí lên bàn, đứng dậy vươn vai, khớp xương kêu răng rắc. Anh bước lại gần cửa sổ, nhìn màn tuyết bắt đầu rơi nặng hạt bên ngoài. Nụ cười trên môi anh bỗng chốc thu lại một chút, thay vào đó là một ánh nhìn xa xăm.

"Năm nay tuyết rơi sớm quá..." – Anh lầm bầm, hơi thở ấm nóng tạo thành một lớp sương mờ trên mặt kính.

Sáng hôm sau, một sự cố bất ngờ xảy ra tại công trường xây dựng gần bệnh viện. Một cần cẩu bị trục trặc khiến giàn giáo đổ sập, đe dọa trực tiếp đến khu vực nhà kho chứa oxy của bệnh viện. Tiếng còi cứu hộ hú vang xé tan sự yên tĩnh của buổi sáng sớm.

Lâm Ý Hiên đang trong phòng nghỉ thì nghe tiếng nổ lớn. Cô lập tức mặc áo blouse trắng, vơ lấy túi cấp cứu rồi chạy nhanh xuống sảnh. Khi cô bước ra ngoài, đập vào mắt là một đống hỗn độn giữa khói bụi và tiếng la hét.

Giữa màn khói bụi mịt mù đó, một chiếc xe cứu hộ màu cam rực rỡ lao tới với tốc độ kinh hoàng. Cánh cửa xe bật mở, một người đàn ông cao lớn nhảy xuống. Anh đội mũ bảo hộ, bộ đồng phục ôm sát lấy những khối cơ bắp săn chắc.

Chu Tự tháo kính bảo hộ, đưa tay lau đi vết bụi trên mặt, ánh mắt anh quét nhanh qua hiện trường. Khi tầm mắt anh dừng lại ở bóng dáng mảnh mai khoác áo blouse trắng đang đứng ngược sáng giữa làn khói, trái tim của người đội trưởng cứu hộ vốn đã chai sạn sau bao trận sinh tử bỗng hẫng đi một nhịp.

Anh nhìn thấy cô. Nhìn thấy nốt ruồi nơi đuôi mắt đang nheo lại vì bụi.

Anh nhếch môi, một nụ cười vừa hài hước vừa chứa chan sự hoài niệm hiện lên. Anh chỉnh lại bộ đàm, nói với giọng đầy phấn chấn: "Anh em, vào việc thôi! Phải thể hiện cho tốt, bác sĩ xinh đẹp đang nhìn chúng ta đấy!"

Chu Tự sải bước về phía hiện trường, ngang qua chỗ Ý Hiên đang đứng. Anh không dừng lại, nhưng khi lướt qua, anh khẽ hạ giọng, đủ để mình cô nghe thấy: "Chào buổi sáng, bác sĩ. Đừng sợ, có tôi ở đây rồi."

Ý Hiên ngẩn người nhìn theo bóng lưng to lớn ấy. Mùi hương của mưa tuyết và một chút mùi thuốc lá nhạt vương lại trong không trung khiến ký ức từ năm năm trước bất ngờ dội về như một cơn sóng dữ.

Cô run rẩy chạm vào nốt ruồi ở đuôi mắt. Là anh sao? Chu Tự?