MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Cứu Hộ Tình YêuChương 2: Người cũ không rủ cũng tới

Trạm Cứu Hộ Tình Yêu

Chương 2: Người cũ không rủ cũng tới

841 từ · ~5 phút đọc

Cái tên "Chu Tự" vang lên trong đầu Lâm Ý Hiên như một tiếng chuông cũ kỹ bị bám bụi, bất ngờ bị ai đó gõ mạnh, thanh âm rung động khiến cả lồng ngực cô tê dại. 5 năm. Một con số không quá dài đối với lịch sử, nhưng lại đủ để biến một chàng trai ngông cuồng thời đại học thành một người đàn ông phong trần, mang trên mình hơi thở của khói bụi và trách nhiệm.

Hiện trường vụ sập giàn giáo vô cùng hỗn loạn. Tiếng la hét của những công nhân bị thương hòa lẫn với tiếng máy xúc gầm rú. Chu Tự không có thời gian để đứng lại ôn chuyện. Sau câu chào "lưu manh" nhưng đầy vững chãi đó, anh lập tức lao vào tâm điểm của đống đổ nát.

Anh di chuyển nhanh nhẹn như một con báo đen, bộ đồng phục cam dính đầy bụi vôi nhưng không ngăn được những động tác dứt khoát. Anh quỳ thụp xuống bên dưới một tấm bê tông đang đè lên chân một người công nhân, hai cánh tay rắn chắc gồng lên, những thớ cơ bắp cuồn cuộn hiện rõ qua lớp áo thun mỏng bên trong khi anh cùng đồng đội dùng thiết bị nâng thủy lực.

Lâm Ý Hiên ép mình phải bình tĩnh. Cô là bác sĩ, hiện trường này là chiến trường của cô. Cô chạy lại gần, quỳ xuống bên cạnh nạn nhân mà Chu Tự vừa giải phóng.

"Cấp cứu! Chuẩn bị nẹp cố định và dịch truyền!" – Giọng cô trong trẻo nhưng uy lực.

Lúc này, Chu Tự đang đứng ngay phía sau cô để hỗ trợ che chắn bụi. Anh không nói gì, nhưng khi thấy Ý Hiên vất vả luồn tay vào khe hẹp để cầm máu, anh đột ngột cởi chiếc áo khoác đồng phục cứu hộ bên ngoài, che lên đầu cô để ngăn những mảnh vụn nhỏ tiếp tục rơi xuống từ phía trên.

Mùi hương gỗ tuyết tùng pha lẫn mùi khói thuốc và cả mùi mồ hôi nam tính nồng đậm bao vây lấy cô ngay lập tức. Ý Hiên khựng lại một giây, hơi thở khẽ dồn dập.

"Tập trung đi bác sĩ, phía trên để anh lo." – Chu Tự nói, giọng anh thấp và trầm hơn lúc nãy, không còn vẻ cợt nhả mà đầy sự bảo bọc.

Đại Lưu, cậu lính trẻ đứng gần đó, vừa hỗ trợ vừa liếc mắt nhìn đội trưởng của mình với vẻ mặt "không thể tin nổi". Đội trưởng Chu thường ngày vốn là tay "phá phách", hay đùa dai với tất cả mọi người, nhưng chưa bao giờ cậu thấy anh tình nguyện cởi áo che chắn cho ai với vẻ mặt nghiêm trọng đến thế.

Sau khi bệnh nhân cuối cùng được đưa lên xe cấp cứu, hiện trường bắt đầu được thu dọn. Lâm Ý Hiên đứng dậy, đôi bàn tay trắng ngần giờ đã dính đầy máu và bụi. Cô đưa tay lau mồ hôi trên trán, vô tình để lại một vệt bẩn trên gương mặt thanh tú.

Chu Tự bước tới, tay cầm một chai nước khoáng đã mở sẵn nắp. Anh không đưa chai nước cho cô ngay mà tự nhiên cầm lấy vạt áo thun sạch của mình, hơi cúi người xuống, lau đi vết bẩn trên mặt cô.

Ý Hiên giật mình lùi lại: "Tôi tự làm được."

Chu Tự nhếch môi, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào nốt ruồi nơi đuôi mắt cô, nụ cười lưu manh quay trở lại: "Tự làm thế nào được? Em nhìn xem, mặt em giờ giống hệt con mèo mướp vừa đi bới rác về ấy. Để yên cho Đội trưởng Chu phục vụ, không tính phí đâu."

"Anh vẫn vô sỉ như vậy." – Ý Hiên mắng thầm, nhưng không hiểu sao cô không còn sức để đẩy anh ra.

"Vô sỉ mà lại cứu được em đấy nhé." – Anh cười hì hì, đưa chai nước cho cô – "Uống đi, môi khô hết cả rồi. Bác sĩ Lâm này, 5 năm không gặp, em không những xinh ra mà còn... hung dữ hơn trước nhỉ?"

Lúc này, bác sĩ Vương – một đồng nghiệp lớn tuổi của Ý Hiên bước tới, nhìn thấy cảnh tượng này liền trêu chọc: "Kìa Ý Hiên, quen biết Đội trưởng Chu sao? Cậu ấy nổi tiếng là anh hùng dũng cảm nhất vùng này đấy."

Chu Tự lập tức quay sang, cười rạng rỡ với bác sĩ Vương: "Bác sĩ nói đúng quá! Cháu không những dũng cảm mà còn rất chung thủy nữa. Bác xem, cháu đứng đây đợi bác sĩ Lâm khen một câu mà cô ấy cứ lườm cháu mãi."

Ý Hiên đỏ mặt, nốt ruồi đuôi mắt khẽ rung rinh. Cô không nói gì, cầm chai nước rồi quay lưng đi thẳng về phía cổng bệnh viện. Phía sau cô, tiếng cười sảng khoái của Chu Tự vang vọng khắp công trường, hòa vào nắng sớm bắt đầu len lỏi qua làn sương.