MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Cứu Hộ Tình YêuChương 3: Kế hoạch mặt dày

Trạm Cứu Hộ Tình Yêu

Chương 3: Kế hoạch mặt dày

747 từ · ~4 phút đọc

Sau sự cố tại bệnh viện, cái tên "Chu Tự" bắt đầu xuất hiện dày đặc trong cuộc sống của Lâm Ý Hiên theo một cách không thể ngăn cản.

Sáng sớm hôm sau, khi Ý Hiên vừa đến bệnh viện, cô đã thấy một bó hoa hướng dương rực rỡ đặt ngay bàn làm việc. Kèm theo đó là một tờ giấy ghi chú bằng nét chữ rồng bay phượng múa: "Hướng dương luôn hướng về mặt trời, còn anh luôn hướng về bác sĩ có nốt ruồi ở mắt. Ăn sáng chưa? Anh gửi cháo ở quầy y tá rồi đấy. Đội trưởng Chu."

Tiểu Vy, cô y tá trẻ cùng khoa, chạy lại gần, mắt sáng rực: "Chị Ý Hiên, anh Đội trưởng cứu hộ hôm qua đúng là cực phẩm! Anh ấy đến từ 6 giờ sáng, gửi cháo cho chị rồi còn kể cho tụi em nghe chuyện anh ấy từng... 'theo đuổi' chị hồi đại học nữa."

Ý Hiên đau đầu day thái dương: "Anh ta kể cái gì?"

"Anh ấy nói hồi đó chị là hoa khôi khoa Y, còn anh ấy là 'đầu gấu' khoa Cảnh sát, hai người là thanh mai trúc mã, chỉ tại anh ấy quá đẹp trai nên chị mới... đá anh ấy vì sợ giữ không nổi." – Tiểu Vy vừa nói vừa cười khúc khích.

Ý Hiên nghiến răng. Đúng là phong cách của Chu Tự, đổi trắng thay đen không ai bằng. Sự thật là năm xưa anh đuổi theo cô khắp sân trường, gây ra bao nhiêu chuyện dở khóc dở cười mới khiến cô mủi lòng, rồi sau đó chính cô là người phải rời đi vì biến cố gia đình.

Đến giờ nghỉ trưa, cô định xuống căng tin ăn qua loa thì thấy một bóng dáng cao lớn đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế đá dưới tán cây ngô đồng. Chu Tự mặc một chiếc áo sơ mi đen đơn giản, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc, đang cầm một hộp cơm, vừa ăn vừa nói chuyện với mấy bệnh nhân nhi gần đó.

Nhìn anh cười đùa với lũ trẻ, ánh mắt dịu dàng và chân thành, lòng Ý Hiên khẽ lay động. Anh vẫn luôn như thế, dù miệng lưỡi có phần cợt nhả nhưng bản tính lại vô cùng lương thiện.

Thấy cô, Chu Tự đứng phắt dậy, vẫy tay rối rít: "Bác sĩ Lâm! Ở đây, ở đây! Em mà không xuống là anh định xông thẳng lên phòng phẫu thuật để tìm em đấy."

"Anh không có việc gì làm à?" – Ý Hiên bước tới, khoanh tay trước ngực.

"Có chứ, việc quan trọng nhất đời anh là 'cứu hộ' cái dạ dày của em đây." – Anh đẩy hộp cơm còn nóng hổi về phía cô – "Sườn xào chua ngọt, món em thích nhất. Anh tự tay xuống bếp đấy, ăn thử xem tay nghề anh sau 5 năm có tiến bộ không?"

Ý Hiên nhìn hộp cơm, rồi nhìn bàn tay anh có một vài vết trầy xước nhỏ do hiện trường hôm qua. Cô khẽ thở dài, ngồi xuống cạnh anh.

"Chu Tự, chúng ta đã chia tay rồi."

"Anh biết." – Chu Tự vừa nhai cơm vừa thản nhiên đáp – "Chia tay thì cũng có thể quay lại mà. Em xem, cái xe hỏng anh còn sửa được, chẳng lẽ tình cảm của chúng ta anh lại để nó hỏng mãi sao? Vả lại, anh thấy em vẫn còn giữ thói quen nheo mắt khi thấy anh, nốt ruồi ở đó vẫn xinh như cũ. Chứng tỏ em vẫn còn... 'tình ý' với anh lắm."

Ý Hiên suýt nghẹn: "Anh... anh thôi cái vẻ tự luyến đó đi."

"Không tự luyến sao theo đuổi được bác sĩ lạnh lùng như em?" – Chu Tự cười, đột ngột xích lại gần, hơi thở của anh chỉ cách tai cô vài centimet – "Ý Hiên, anh nói thật đấy. 5 năm qua, anh đi khắp các vùng núi, xuống cả những hầm sâu tối tăm nhất, nhưng lúc nào anh cũng thấy nốt ruồi ở đuôi mắt em hiện lên trước mặt. Anh nghĩ, đời này anh chết chắc rồi, chỉ có em mới cứu được anh thôi."

Câu nói nửa đùa nửa thật của anh khiến Ý Hiên lặng người. Cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, nơi không còn sự cợt nhả mà chỉ còn lại một tình yêu âm ỉ chưa bao giờ tắt.