MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Cứu Hộ Tình YêuChương 4: Bác sĩ, em khám cho anh đi

Trạm Cứu Hộ Tình Yêu

Chương 4: Bác sĩ, em khám cho anh đi

607 từ · ~4 phút đọc

Những ngày tiếp theo, Chu Tự thực hiện đúng chiến dịch "mặt dày tâm sáng". Cứ hễ tan ca cứu hộ, thay vì về nhà ngủ, anh lại lảng vảng quanh bệnh viện.

Một buổi tối muộn, khi Ý Hiên đang trực đêm, một nhóm lính cứu hộ khiêng một người đàn ông vào phòng cấp cứu. Ý Hiên giật mình khi thấy Chu Tự đang nhăn mặt, cánh tay trái của anh quấn một lớp băng gạc trắng nhưng máu đã thấm đỏ rực.

"Lại chuyện gì nữa đây?" – Ý Hiên hốt hoảng chạy lại, giọng nói không giấu nổi sự lo lắng.

Đại Lưu đứng bên cạnh, mặt mếu máo: "Bác sĩ Lâm, đội trưởng vì cứu một chú chó bị kẹt trong đám cháy mà bị thanh sắt rơi trúng. Anh ấy cứ đòi đến đây cho bằng được, không chịu vào trạm y tế của đội."

Chu Tự nằm trên giường bệnh, sắc mặt hơi nhợt nhạt nhưng khi thấy Ý Hiên, anh vẫn cố nhếch môi cười: "Bác sĩ Lâm... em xem, anh vì sự nghiệp cứu hộ mà hy sinh nhan sắc rồi. Em phải... chịu trách nhiệm đấy."

"Câm miệng và nằm im cho tôi!" – Ý Hiên gắt lên, nhưng bàn tay cô khi cầm kéo cắt băng gạc lại hơi run rẩy.

Vết thương khá sâu, cần phải khâu mười mũi. Ý Hiên chuẩn bị dụng cụ, cô tập trung cao độ, đôi mắt phượng chăm chú nhìn vào vết thương. Chu Tự không hề kêu đau, anh chỉ im lặng nhìn cô. Trong phòng cấp cứu yên tĩnh về đêm, tiếng hít thở của hai người trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

"Đau thì nói nhé." – Ý Hiên thì thầm, nốt ruồi đuôi mắt cô vì lo lắng mà dường như sẫm màu hơn.

"Nhìn em thế này, anh chẳng thấy đau chút nào." – Chu Tự khẽ nói, giọng anh trầm thấp và đầy từ tính – "Ý Hiên, nếu anh bị thương nặng hơn nữa, em có khóc vì anh không?"

"Đừng nói điềm gở." – Cô siết chặt chỉ khâu, khiến anh khẽ hừ một tiếng.

Sau khi xử lý xong, Ý Hiên giúp anh mặc lại áo. Vì cánh tay bị thương nên anh gặp chút khó khăn. Cô đành phải đứng sát vào anh, vòng tay qua lưng anh để giúp anh luồn ống tay áo.

Tình cảnh này vô cùng ám muội. Ngực cô áp sát vào lồng ngực vững chãi của anh, cô có thể nghe thấy nhịp tim đập mạnh mẽ của Chu Tự. Đột nhiên, bàn tay phải còn lành lặn của anh ôm lấy eo cô, kéo mạnh cô vào lòng.

"Chu Tự!" – Cô thảng thốt.

"Cho anh ôm một lát thôi." – Anh tựa cằm lên vai cô, mùi hương từ mái tóc cô khiến anh say đắm – "Mệt quá... Ý Hiên, làm bác sĩ vất vả, làm lính cứu hộ cũng vất vả. Hay là hai chúng ta dựa vào nhau mà sống đi?"

Ý Hiên định đẩy anh ra, nhưng khi cảm nhận được sự mệt mỏi thực sự trong hơi thở của anh, cô bỗng mềm lòng. Cô đưa bàn tay run rẩy, khẽ vỗ về lên tấm lưng rộng lớn của anh.

Dàn nhân vật phụ – mấy cậu lính cứu hộ và các y tá đứng ngoài cửa nhìn vào, ai nấy đều bưng mặt cười trộm. Đại Lưu thì thầm: "Đội trưởng nhà mình đúng là 'khổ nhục kế' thành công rồi."

Đêm đó, trong căn phòng trực nhỏ bé, một mầm xanh tình yêu đã bắt đầu đâm chồi từ những vết thương và sự kiên trì vô hạn.