Cuộc sống "đồng cư" ngắn ngủi bắt đầu bằng một sự hỗn loạn ngọt ngào.
Chu Tự dù bị thương nhưng vẫn không chịu ngồi yên. Trong lúc Ý Hiên đang tắm, anh đã lẻn vào bếp, một tay băng bó, một tay cầm chảo, định trổ tài làm món sườn xào chua ngọt tặng cô. Kết quả là khi Ý Hiên bước ra với mái tóc còn sũng nước, cô thấy khói bốc lên nghi ngút và Chu Tự đang loay hoay dùng nắp vung chắn mỡ bắn như chắn mảnh bom.
"Chu Tự! Anh làm cái gì vậy?" – Cô hốt hoảng chạy lại tắt bếp.
Chu Tự quay lại, mặt dính một vết nhọ nồi, cười hì hì: "Anh định làm bất ngờ cho em, ai ngờ cái bếp này nó... không phối hợp với anh."
Ý Hiên vừa giận vừa buồn cười, cô lấy khăn lau mặt cho anh: "Ngồi ra ghế ngay cho tôi. Anh định đốt nhà tôi à?"
Bữa tối hôm đó cuối cùng lại là hai bát mì tôm thêm trứng đơn giản. Nhưng đối với hai con người vừa đi qua ranh giới của sự xa cách và lo âu, đây lại là bữa tiệc thịnh soạn nhất. Chu Tự vừa ăn vừa kể cho cô nghe về Đại Lưu – cậu đàn em trong đội vì quá sợ ma nên lúc đi cứu hộ đêm cứ bám chặt lấy áo anh không buông. Ý Hiên cười đến mức đau cả bụng, những nếp nhăn lo âu trên mặt hoàn toàn biến mất.
"Này, em cười xinh thế này thì làm sao anh đi làm nhiệm vụ tiếp được đây?" – Chu Tự chống cằm nhìn cô, ánh đèn vàng trong bếp khiến gương mặt anh trở nên nhu hòa lạ thường.
"Thì anh xin chuyển sang làm hành chính đi." – Cô đùa.
"Không được, quốc gia cần anh, nhưng em... cũng cần anh bảo vệ mà." – Chu Tự đột ngột nghiêm túc. Anh đứng dậy, đi vòng qua bàn ăn, cúi xuống hôn nhẹ vào nốt ruồi nơi đuôi mắt cô – "Ý Hiên, cảm ơn em vì đã đợi anh về."
Đêm đó, họ nằm trên sofa xem một bộ phim cũ. Ý Hiên gối đầu lên cánh tay lành lặn của anh, còn Chu Tự thì chậm rãi nghịch những lọn tóc của cô.
"Ý Hiên, sau vụ này, anh định đưa em về gặp bố mẹ anh." – Chu Tự bất ngờ lên tiếng – "Ông già nhà anh khó tính lắm, nhưng chắc chắn thấy em là ông ấy sẽ quay sang mắng anh là 'thằng con này phúc đức mười đời mới lừa được bác sĩ Lâm'."
Ý Hiên tim đập nhanh: "Có sớm quá không?"
"Sớm gì nữa, anh chờ em 5 năm rồi đấy." – Chu Tự xoay người, ép cô xuống mặt sofa, ánh mắt bắt đầu tối sầm lại bởi dục vọng kìm nén – "Giờ anh chỉ muốn đóng dấu chủ quyền lên người em ngay lập tức thôi."
Bàn tay anh bắt đầu không yên phận, luồn vào dưới lớp áo ngủ mỏng mảnh của cô. Hơi thở của cả hai bắt đầu dồn dập, hòa quyện vào tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ. Không gian trở nên nóng rực và đầy ám muội.