MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Cứu Hộ Tình YêuChương 14: Phục hồi chức năng kiểu Chu Tự

Trạm Cứu Hộ Tình Yêu

Chương 14: Phục hồi chức năng kiểu Chu Tự

507 từ · ~3 phút đọc

Sau màn đón tiếp chấn động tại cổng bệnh viện, Chu Tự bị Lâm Ý Hiên "áp giải" thẳng vào phòng khám để kiểm tra thương tích. Mặc dù anh luôn mồm khẳng định mình "khỏe như trâu", nhưng nhìn những vết bầm tím trên vai và vết trầy xước dài ở bắp chân anh do va chạm với gỗ trôi, chân mày Ý Hiên cứ nhíu chặt lại không buông.

"Ngồi im." – Cô ra lệnh, giọng nói lạnh lùng nhưng bàn tay khi cầm bông tẩm cồn lại nhẹ nhàng như sợ làm đau một báu vật.

Chu Tự ngồi trên giường bệnh, cởi trần nửa người trên, để lộ cơ thể cường tráng nhưng đầy những dấu vết của sự hy sinh. Anh không hề nhăn mặt vì đau, ngược lại, đôi mắt cứ dán chặt vào gương mặt đang tập trung của Ý Hiên. Nhìn nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt cô khẽ động đậy theo từng nhịp thở, lòng anh ngứa ngáy không thôi.

"Bác sĩ Lâm, em cứ nhìn anh chằm chằm thế này, anh sợ mình không kiềm chế được mà thu phí tham quan đấy." – Chu Tự nhếch môi, nụ cười lưu manh quay trở lại.

Ý Hiên trừng mắt nhìn anh, ấn mạnh miếng bông vào vết thương: "Anh còn nói nữa tôi sẽ khâu miệng anh lại đấy. Anh có biết nếu thanh sắt đó lệch đi vài centimet là anh mất cái chân này rồi không?"

"Thì em nuôi anh." – Chu Tự thản nhiên đáp, rồi anh bất ngờ dùng tay còn lại kéo cô sát vào lòng mình. Vì đang đứng giữa hai chân anh để băng bó, Ý Hiên hoàn toàn rơi vào vòng vây của anh. Mùi hương của sương gió chưa tan hết trộn lẫn với mùi nam tính đặc trưng khiến đầu óc cô hơi choáng váng.

"Ý Hiên, anh thực sự rất nhớ em." – Giọng anh bỗng chốc trầm xuống, khàn khàn và đầy chân thành.

Sự cứng rắn của Ý Hiên hoàn toàn sụp đổ. Cô thở dài, tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ làn da rám nắng. "Lần sau đừng liều mạng như vậy nữa. Tôi là bác sĩ, nhưng tôi không muốn phải ký tên vào bệnh án của chính người đàn ông của mình."

Chu Tự siết chặt vòng tay, đặt một nụ hôn lên tóc cô. "Tuân lệnh bà xã. Anh hứa, sau này dù có cứu cả thế giới, anh cũng phải giữ cái mạng này về để nấu cơm cho em."

Chiều hôm đó, Chu Tự được nghỉ phép ba ngày để hồi sức. Thay vì về căn hộ của mình, anh "mặt dày" bám đuôi Ý Hiên về nhà cô. Anh lý luận rằng: "Tay anh đau, không tự nấu ăn được, không tự tắm được, bác sĩ phải có trách nhiệm đến cùng." Ý Hiên nhìn cái vẻ mặt "đáng thương" giả tạo của người đàn ông cao gần một mét chín mà chỉ biết dở khóc dở cười gật đầu đồng ý.