MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Cứu Hộ Tình YêuChương 13: Ngày anh trở về

Trạm Cứu Hộ Tình Yêu

Chương 13: Ngày anh trở về

541 từ · ~3 phút đọc

Một tuần dài đằng đẵng như một thế kỷ cuối cùng cũng kết thúc.

Sáng thứ Hai, thời tiết Bắc Kinh bỗng bừng sáng với những tia nắng ấm áp hiếm hoi. Lâm Ý Hiên vừa kết thúc ca trực đêm, gương mặt phờ phạc nhưng đôi mắt vẫn tràn đầy hy vọng. Cô biết, hôm nay đội cứu hộ sẽ trở về.

Cô đứng ở cổng bệnh viện, mắt nhìn về phía con đường dẫn vào thành phố. Đã một tiếng trôi qua, hai tiếng trôi qua.

Đột nhiên, từ phía xa, tiếng còi xe cứu hộ quen thuộc vang lên. Nhưng không phải tiếng còi khẩn cấp, mà là một nhịp điệu rất vui tai, giống như tiếng kèn chào mừng.

Ba chiếc xe Jeep màu cam dính đầy bùn đất từ từ tiến lại gần. Dẫn đầu là chiếc xe quen thuộc của Chu Tự. Cánh cửa xe mở ra, một đôi chân dài miên man bước xuống.

Chu Tự không mặc bộ đồng phục cứu hộ sạch sẽ, mà vẫn là bộ đồ bám đầy bụi bặm và sương gió từ hiện trường. Gương mặt anh gầy đi trông thấy, râu lún phún mọc xanh rì dưới cằm, nhưng đôi mắt khi nhìn thấy cô vẫn sáng quắc và tràn đầy ý cười.

Anh không bước tới ngay, mà đứng đó, hai tay giang rộng, lớn tiếng hét lên giữa sân bệnh viện: "Bác sĩ Lâm! Anh hùng của em về rồi đây! Có ai đón anh không?"

Mọi người trong bệnh viện, từ bác sĩ đến bệnh nhân, đều đổ xô ra xem. Ý Hiên vừa thẹn vừa mừng, cô chạy nhanh về phía anh.

Chu Tự ôm chầm lấy cô, nhấc bổng cô lên rồi xoay một vòng. Mùi của nắng gió, của bùn đất và cả mùi mồ hôi nam tính nồng đậm bao vây lấy cô. Ý Hiên không đẩy anh ra, cô vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, vùi đầu vào bờ vai vững chãi đó.

"Anh về rồi... Chu Tự, anh về rồi." – Cô thì thầm, nước mắt không kìm được mà rơi xuống áo anh.

"Này, nốt ruồi nhỏ, sao lại khóc?" – Chu Tự đặt cô xuống, dùng bàn tay thô ráp lau nước mắt cho cô, giọng anh bỗng trở nên dịu dàng vô hạn – "Anh đã hứa là sẽ về mà. Em xem, anh vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có hơi... nhớ em đến phát điên thôi."

Đại Lưu và đám đàn em đứng trên xe hò hét: "Hôn đi! Hôn đi!"

Chu Tự nhìn Ý Hiên, ánh mắt đầy vẻ hỏi ý kiến. Ý Hiên đỏ mặt, nhưng cô lại chủ động nhón chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.

Chu Tự sững người một giây, rồi anh bật cười sảng khoái. Anh bế cô lên vai như bế một chiến lợi phẩm, quay sang nói với đám đàn em: "Giải tán! Đội trưởng của các chú bận đi 'phục hồi chức năng' với bác sĩ riêng rồi!"

Tiếng cười nói vui vẻ vang động cả một góc bệnh viện. Nắng xuân bắt đầu len lỏi qua những kẽ lá, báo hiệu cho một chương mới ngọt ngào và đầy đam mê của hai người.