Ngày thứ tư của nhiệm vụ.
Tình hình lũ lụt ở miền Trung trở nên nghiêm trọng hơn. Trên tivi liên tục cập nhật hình ảnh những người lính cứu hộ ngâm mình trong dòng nước đục ngầu để đưa người già và trẻ em đến nơi an toàn. Ý Hiên đứng ở hành lang bệnh viện, mắt không rời khỏi màn hình.
Đột nhiên, máy quay lướt qua một bóng dáng cao lớn, lưng cõng một bà cụ, tay dắt một đứa bé, đang vật lộn với dòng nước chảy xiết. Dù bùn đất bê bết, cô vẫn nhận ra bờ vai rộng lớn đó. Chu Tự. Anh không cười, gương mặt nghiêm nghị và đầy vẻ quyết liệt.
"Kìa, là Đội trưởng Chu!" – Bác sĩ Vương cũng đứng lại xem, ông thở dài – "Đúng là tuổi trẻ tài cao, nhưng cái nghề này bạc lắm, luôn đặt tính mạng mình sau người khác."
Ý Hiên siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay nhưng cô không thấy đau. Cô thấy tự hào, nhưng sự lo lắng cũng như một khối đá nặng đè lên lồng ngực.
Buổi chiều hôm đó, bệnh viện tiếp nhận một nhóm tình nguyện viên từ vùng lũ trở về do bị thương và kiệt sức. Ý Hiên lập tức tham gia cấp cứu. Trong lúc thay băng cho một anh thanh niên, cô tình cờ nghe họ nói chuyện.
"May mà có đội cứu hộ của anh đội trưởng họ Chu đó. Đoạn đê bị vỡ, anh ấy là người đầu tiên nhảy xuống đóng cọc. Suýt chút nữa là bị gỗ trôi va trúng đầu rồi."
Tim Ý Hiên như ngừng đập. Cô cố giữ giọng bình thản: "Các anh nói là anh Chu ở đội SAR sao? Anh ấy có sao không?"
"Không sao cô ạ, mạng lớn lắm! Anh ấy còn đùa với bọn tôi là: 'Đầu tôi cứng lắm, chỉ sợ hỏng gỗ của các chú thôi'. Đúng là tay người thép!"
Ý Hiên thở phào, nhưng trong lòng thầm mắng Chu Tự cả ngàn lần. Cái đồ cứng đầu, cái đồ tự phụ.
Tối hôm đó, cô không ngủ được. Cô lấy một cuốn sổ nhỏ, bắt đầu viết nhật ký – điều mà cô đã bỏ từ lâu. "Ngày... tháng... năm... Hôm nay thấy anh trên tivi. Anh trông mệt mỏi lắm. Chu Tự, nếu anh về, tôi sẽ không mắng anh nữa. Tôi sẽ để anh ôm tôi thêm một chút. Chỉ cần anh bình an."
Lúc này, tại vùng lũ, Chu Tự đang ngồi tựa lưng vào một gốc cây, tay cầm mẩu bánh mì khô khốc. Anh nhìn vào bức ảnh Ý Hiên mà anh lén chụp lúc cô đang phẫu thuật, đôi mắt sáng rực.
"Đội trưởng, lại ngắm bác sĩ Lâm à?" – Đại Lưu ngồi xuống cạnh, đưa cho anh chai nước – "Nhìn anh cứ như thằng ngốc ấy."
Chu Tự cười, nụ cười hiếm hoi giữa những ngày mệt mỏi: "Chú thì biết gì. Nhìn cô ấy là anh thấy như vừa được sạc đầy pin. Đợi lần này về, anh nhất định phải rước cô ấy về dinh, không để cô ấy chạy thoát nữa."
"Anh nói câu này 800 lần rồi." – Đại Lưu bĩu môi.
"Lần này là thật!" – Chu Tự nháy mắt, vẻ mặt đầy tự tin – "Anh đã chuẩn bị một bất ngờ lớn rồi."