Chu Tự đi rồi. Thành phố Bắc Kinh dường như rộng lớn hơn và cũng trống trải hơn hẳn.
Lâm Ý Hiên đứng ở sảnh bệnh viện, nhìn dòng người hối hả qua lại, vô thức đưa tay chạm vào điện thoại trong túi áo blouse. Đã hai ngày kể từ khi anh gửi tin nhắn cuối cùng: "Đến nơi rồi, mưa to lắm, anh vào vùng sâu đây. Nhớ anh thì cứ nhìn lên trời nhé, vì anh là người hùng của bầu trời mà." Kèm theo đó là một biểu tượng mặt cười vô cùng đắc ý.
Ý Hiên khẽ mỉm cười, nốt ruồi nơi đuôi mắt cong lên theo nét mặt. Cô cất điện thoại, ép mình tập trung vào công việc. Nhưng sự thật là, thiếu đi những bó hoa "không mời mà đến" hay những hộp cơm nóng hổi vào giờ nghỉ trưa, cô cảm thấy cuộc sống bác sĩ của mình đột ngột trở lại chế độ đơn sắc.
"Chị Ý Hiên, hôm nay anh Chu không đến à?" – Tiểu Vy, cô y tá cấp dưới, vừa cầm hồ sơ bệnh án vừa tò mò hỏi – "Mấy cô bên khoa Nội sáng nay cứ hỏi thăm mãi, bảo là thiếu anh ấy, bệnh viện bớt vui hẳn."
"Anh ấy đi làm nhiệm vụ ở vùng lũ rồi." – Ý Hiên bình thản đáp, nhưng đôi mắt lại vô thức liếc nhìn màn hình tivi ở sảnh đang đưa tin về tình hình bão lũ tại tỉnh lân cận.
"Ôi, nguy hiểm quá!" – Tiểu Vy xuýt xoa – "Em nghe nói vùng đó đang bị sạt lở mạnh. Đội cứu hộ SAR chắc chắn là phải đứng đầu sóng ngọn gió rồi. Chị không lo sao?"
Ý Hiên im lặng. Lo chứ. Nhưng cô là một bác sĩ, cô hiểu rằng mỗi nghề nghiệp đều có một sứ mệnh riêng. Anh giành giật sự sống từ đống đổ nát, cô giành giật sự sống trên bàn mổ. Sự thấu hiểu đó lớn hơn cả nỗi sợ hãi.
Đến tối, khi trở về căn hộ vắng lặng, Ý Hiên mới thật sự thấm thía nỗi nhớ. Cô mở tủ lạnh, thấy hộp kim chi mà Chu Tự lén để vào hôm trước, kèm mẩu giấy: "Ăn cái này cho đưa cơm, đừng có ăn mì tôm mãi, anh xót." Cô ngồi một mình bên bàn ăn, vừa nhai cơm vừa lẩm bẩm: "Chu Tự, anh đúng là đồ đáng ghét."
Đột nhiên, chuông điện thoại vang lên. Là số lạ. Ý Hiên vội vàng bắt máy, tim đập thình thịch.
"Alo, bác sĩ Lâm phải không ạ? Em là Đại Lưu đây!" – Giọng cậu lính trẻ vang lên giữa tiếng gió và tiếng mưa rền rĩ qua điện thoại – "Đội trưởng đang bận chỉ huy cứu hộ, anh ấy lén đưa điện thoại cho em, bảo em gọi báo cho chị là anh ấy vẫn... rất đẹp trai và chưa sứt mẻ miếng nào. Anh ấy sợ chị nhớ anh ấy quá mà gầy đi."
Ý Hiên nghe xong, bao nhiêu lo lắng bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một tràng cười dở khóc dở cười. "Cảm ơn Đại Lưu. Bảo anh ấy giữ gìn sức khỏe, đừng có chỉ biết làm màu."
"Vâng ạ! Mà chị ơi, anh ấy còn bảo, nốt ruồi đuôi mắt của chị là định vị của anh ấy, nên chị không được để nó buồn đâu nhé!"
Tắt máy, Ý Hiên nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa cuối đông bắt đầu rơi. Lòng cô bỗng chốc ấm áp đến lạ lùng. Người đàn ông này, ngay cả khi đang ở nơi nguy hiểm nhất, vẫn không quên dùng cách hài hước nhất để dỗ dành cô