MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Cứu Hộ Tình YêuChương 10: Lời thú nhận dưới gốc ngô đồng

Trạm Cứu Hộ Tình Yêu

Chương 10: Lời thú nhận dưới gốc ngô đồng

597 từ · ~3 phút đọc

Mối quan hệ của hai người cứ thế tiến triển một cách tự nhiên. Chu Tự bắt đầu xuất hiện trong cuộc sống của Ý Hiên nhiều hơn: lúc thì là bát mì sườn nóng hổi đặt ở cổng bệnh viện lúc nửa đêm, lúc thì là một tin nhắn thoại kể chuyện cười trước khi cô đi ngủ.

Một tối thứ Sáu, sau khi cùng nhau đi dạo qua những con phố cổ, họ dừng chân dưới một gốc cây ngô đồng lớn gần nhà cô. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi hương của hoa cỏ và hơi ẩm của đất.

"Ý Hiên, ngày mai anh phải đi làm nhiệm vụ ở tỉnh xa, chắc là khoảng một tuần mới về." – Chu Tự đột ngột lên tiếng, giọng anh có chút lưu luyến.

Ý Hiên khựng lại, cảm giác hụt hẫng bất ngờ dâng lên: "Nhiệm vụ khó khăn lắm sao?"

"Cũng thường thôi, cứu hộ sau lũ lụt. Nhưng ở đó sóng yếu lắm, chắc anh không gọi cho em thường xuyên được." – Chu Tự xoay người, đối diện với cô. Anh đặt hai tay lên vai cô, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô – "Em ở nhà nhớ phải ăn uống đầy đủ, đừng có chỉ biết vùi đầu vào phòng phẫu thuật. Nếu anh về mà thấy em gầy đi, anh sẽ bắt đền bệnh viện của em đấy."

Ý Hiên khẽ gật đầu: "Anh cũng phải cẩn thận. Lính cứu hộ thường hay chủ quan lắm."

"Lo cho anh à?" – Chu Tự nhướng mày, vẻ mặt lại trở nên tinh quái – "Nếu lo cho anh thì tặng anh cái gì để làm tin đi."

"Tôi không có gì mang theo cả." – Cô bối rối.

"Có đấy." – Chu Tự thì thầm. Anh đưa tay lên, ngón cái vuốt ve nốt ruồi nơi đuôi mắt cô, rồi từ từ trượt xuống đôi môi mềm mại – "Tặng anh một lời hứa đi. Hứa là sau khi anh về, chúng ta sẽ không còn là 'bạn cũ' nữa."

Trái tim Ý Hiên đập thình thịch. Cô nhìn vào gương mặt cương nghị của anh, nhìn vào vết sẹo nhỏ trên trán – minh chứng cho sự dũng cảm của anh. Cô biết mình không thể trốn chạy thêm được nữa.

"Chu Tự..." – Cô gọi tên anh, giọng nói nhỏ nhưng kiên định – "Anh đi bình an về. Tôi sẽ đợi anh."

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng đối với Chu Tự, nó còn quý giá hơn bất kỳ huân chương nào anh từng nhận được. Anh ôm chầm lấy cô, siết chặt như muốn khảm cô vào cơ thể mình.

"Được, em nhớ lấy lời này nhé. Lâm Ý Hiên, em trốn không thoát đâu."

Đêm đó, dưới gốc cây ngô đồng cổ thụ, họ trao nhau một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng lời thề nguyền sâu sắc. Chu Tự rời đi với một trái tim tràn đầy hy vọng, còn Ý Hiên đứng nhìn theo bóng xe anh khuất dần, thầm cầu nguyện cho người đàn ông của mình luôn bình an trở về.

Dàn nhân vật phụ – đám đàn em của Chu Tự ngồi trong xe cách đó không xa, Đại Lưu bóp còi inh ỏi: "Đội trưởng ơi! Thơm xong chưa? Anh em chờ nãy giờ sắp đóng băng rồi đây này!"

Chu Tự giơ nắm đấm về phía xe, rồi lại quay lại nhìn Ý Hiên một lần cuối trước khi nhảy lên xe, biến mất vào màn đêm. Cuộc hành trình mới của họ, giờ đây mới thực sự bắt đầu.