MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Cứu Hộ Tình YêuChương 9: Chuyện ở hậu phương

Trạm Cứu Hộ Tình Yêu

Chương 9: Chuyện ở hậu phương

655 từ · ~4 phút đọc

Buổi chiều, Chu Tự lái chiếc xe Jeep cũ đến đón cô như đã hẹn. Thay vì đi đến những địa điểm cứu hộ khắc nghiệt, anh lại đưa cô đến một trại trẻ mồ côi ở vùng ven thành phố.

"Địa điểm khảo sát đây sao?" – Ý Hiên ngạc nhiên hỏi.

"Ừm, nơi này thường xuyên tổ chức các buổi kỹ năng sống cho các bé. Đội của anh nhận bảo trợ ở đây đã lâu. Hôm nay anh muốn kết hợp hướng dẫn các em cách thoát hiểm khi gặp hỏa hoạn, và cần một bác sĩ chuyên nghiệp như em hướng dẫn cách xử lý vết thương đơn giản." – Chu Tự vừa nói vừa xách theo một túi lớn quà bánh và dụng cụ y tế.

Vừa thấy bóng dáng Chu Tự, một bầy trẻ nhỏ đã ùa ra, đứa ôm chân, đứa kéo tay anh. "Chú Chu đến rồi! Chú Chu ơi, chú có mang kẹo không?"

Chu Tự cười ha hả, anh bế bổng hai đứa trẻ lên hai vai, dáng vẻ vô cùng thuần thục: "Có chứ, có chứ! Nhưng hôm nay chú còn mang theo một đại mỹ nhân đến cho các cháu đây. Mau chào cô bác sĩ đi!"

Lũ trẻ quay sang nhìn Ý Hiên với ánh mắt tròn xoe đầy ngưỡng mộ. Một bé gái tiến lại gần, cầm lấy vạt áo blouse của cô: "Cô bác sĩ xinh quá, cô có nốt ruồi giống hệt tiên nữ trong truyện bà kể cho cháu nghe."

Ý Hiên mỉm cười, cô ngồi thụp xuống, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé. Suốt cả buổi chiều hôm đó, Chu Tự và Ý Hiên đã có một khoảng thời gian vô cùng ý nghĩa. Anh dạy bọn trẻ cách dùng khăn ướt che mũi, cách bò sát mặt đất khi có khói, còn cô dạy chúng cách rửa vết thương và dán băng cá nhân.

Nhìn Chu Tự lấm lem bùn đất, kiên nhẫn sửa lại từng động tác cho các bé, Ý Hiên nhận ra một khía cạnh rất khác của người đàn ông này. Anh không chỉ là một đội trưởng mạnh mẽ, một kẻ hay đùa, mà anh còn là một người có trái tim cực kỳ ấm áp và bao dung.

Đến lúc ra về, bà xơ quản lý trại trẻ nắm lấy tay Ý Hiên, xúc động nói: "Cậu Chu Tự tốt lắm cô ạ. Bao nhiêu năm nay, dù bận đến đâu cậu ấy cũng tranh thủ ghé qua. Có lần cậu ấy bị thương nặng sau một vụ cứu hỏa, vừa xuất viện đã chạy ngay đến đây vì sợ lũ trẻ mong. Tôi chưa thấy ai kiên trì và thâm tình như cậu ấy."

Ý Hiên nhìn về phía Chu Tự, lúc này anh đang loay hoay sửa lại cái xích đu cho lũ trẻ. Ánh nắng buổi chiều tà nhuộm vàng đôi vai rộng của anh, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ lùng.

Trên đường về, không khí trong xe có chút trầm lắng. Chu Tự liếc nhìn cô, khẽ hỏi: "Sao thế? Mệt à?"

"Không, chỉ là cảm thấy... anh rất khác so với những gì tôi tưởng tượng." – Ý Hiên thành thật.

Chu Tự bật cười, bàn tay phải của anh rời khỏi vô lăng, khẽ nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên đùi. Anh bóp nhẹ: "Ý Hiên, anh đã nói rồi mà, anh không tốt lành gì đâu. Anh làm tất cả những điều này chỉ để tích đức, mong ông trời thương tình mà đem em trả lại cho anh thôi. Giờ em về rồi, anh phải làm tốt hơn nữa mới được."

Ý Hiên không rút tay lại. Cô tựa đầu vào ghế, nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng Bắc Kinh. Cô biết, mình đã hoàn toàn lún sâu vào cái bẫy dịu dàng mà người đàn ông này giăng ra mất rồi.