MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Cứu Hộ Tình YêuChương 8: Dư vị sau cơn mưa

Trạm Cứu Hộ Tình Yêu

Chương 8: Dư vị sau cơn mưa

627 từ · ~4 phút đọc

Đêm hôm ấy, sau nụ hôn tưởng chừng như muốn rút cạn dưỡng khí trong căn phòng nhỏ, Chu Tự cuối cùng cũng chịu rời đi khi cơn mưa ngoài kia đã ngớt. Anh không đòi hỏi thêm, dù ánh mắt nhìn cô lúc đó nồng cháy đến mức có thể thiêu rụi mọi thứ. Anh chỉ xoa đầu cô, để lại một câu nói đầy hàm ý: "Ngủ ngon nhé bác sĩ Lâm, đừng mơ thấy anh nhiều quá kẻo sáng mai lại không muốn đi làm."

Sáng hôm sau, Lâm Ý Hiên thức dậy với đôi môi hơi sưng và một trái tim vẫn chưa tìm lại được nhịp đập bình thường. Cô đứng trước gương, đưa ngón tay chạm khẽ vào nốt ruồi nơi đuôi mắt. Nơi đó, dường như vẫn còn vương lại hơi ấm từ nụ hôn của anh.

"Điên thật rồi..." – Cô lầm bầm, cố gắng dùng nước lạnh để tỉnh táo.

Vừa bước chân đến sảnh bệnh viện, cô đã thấy một cảnh tượng quen thuộc nhưng hôm nay lại có chút khác lạ. Chu Tự không đứng tựa vào xe như mọi khi, mà anh đang ngồi ở hàng ghế chờ của khoa Ngoại, tay cầm một xấp tài liệu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. Anh mặc bộ đồng phục cứu hộ chỉnh tề, trông vừa oai phong lại vừa có chút gì đó xa cách.

"Chị Ý Hiên, Đội trưởng Chu đến từ sớm đấy, nói là có công vụ cần trao đổi với chị." – Tiểu Vy chạy lại nói nhỏ, ánh mắt đầy vẻ tò mò.

Ý Hiên hít một hơi sâu, tiến lại gần: "Đội trưởng Chu, có việc gì sao?"

Chu Tự ngẩng đầu. Khác với vẻ mặt nghiêm nghị lúc nãy, vừa thấy cô, đôi mắt anh lập tức cong lại thành một đường chỉ, nụ cười lưu manh quen thuộc hiện rõ: "Bác sĩ Lâm, chào buổi sáng. Hôm nay tôi đến đây với tư cách là đại diện Đội cứu hộ SAR để bàn về đợt tập huấn sơ cứu nâng cao cho các chiến sĩ. Đây là công văn, mời em xem qua."

Ý Hiên nhận lấy tập hồ sơ, nhưng khi cô định cầm lấy thì Chu Tự lại không buông tay ngay. Anh giữ chặt một góc tờ giấy, kéo cô lại gần hơn một chút, hạ thấp giọng chỉ đủ hai người nghe thấy: "Môi vẫn hơi sưng kìa, tối qua anh có hơi quá tay không?"

Gương mặt Ý Hiên lập tức đỏ bừng như quả cà chua chín. Cô trừng mắt nhìn anh, nốt ruồi nơi đuôi mắt khẽ rung động: "Chu Tự! Anh nói năng cho cẩn thận, đây là bệnh viện!"

"Tuân lệnh bác sĩ!" – Chu Tự buông tay, đứng thẳng người dậy, chào kiểu quân đội một cách cực kỳ tiêu chuẩn – "Vậy mời bác sĩ Lâm sắp xếp thời gian, chiều nay tôi sẽ qua đón em đi khảo sát địa điểm diễn tập."

Nói xong, anh quay người đi thẳng, để lại Ý Hiên đứng ngẩn ngơ với tập hồ sơ trên tay. Đám y tá và các bác sĩ trẻ xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán. Bác sĩ Vương đi ngang qua, vỗ vai cô cười hiền hậu: "Ý Hiên à, cậu thanh niên này được đấy. Vừa biết làm việc công, vừa biết tranh thủ việc tư. Hiếm thấy, hiếm thấy!"

Ý Hiên chỉ biết thở dài. Chu Tự đúng là loại người có thể biến mọi tình huống nghiêm túc thành sân khấu cho riêng mình. Nhưng lạ thay, cô không hề thấy ghét sự "nhây" này của anh nữa. Trái lại, nó khiến một ngày làm việc vốn dĩ đầy áp lực của cô bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.