MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Cứu Hộ Tình YêuChương 6: Về thăm "nhà" của Đội trưởng Chu

Trạm Cứu Hộ Tình Yêu

Chương 6: Về thăm "nhà" của Đội trưởng Chu

608 từ · ~4 phút đọc

Cuối tuần, Chu Tự lấy lý do "đội cứu hộ tổ chức tiệc nướng, anh em ai cũng muốn gặp bác sĩ Lâm để cảm ơn vụ cứu người" để lôi kéo Ý Hiên đến trụ sở.

Trụ sở đội cứu hộ SAR nằm ở ngoại ô, là một khuôn viên rộng lớn với những tòa nhà chức năng vững chãi. Vừa bước vào cổng, Ý Hiên đã cảm nhận được bầu không khí đầy năng lượng nam tính. Đám lính trẻ đang cởi trần tập xà đơn dưới nắng, mồ hôi nhễ nhại trên những cơ bắp cuồn cuộn.

"Đội trưởng đến rồi! Chào chị dâu ạ!" - Đại Lưu là người hét to nhất, khiến cả sân tập đồng thanh hô vang: "Chào chị dâu!"

Ý Hiên đỏ bừng mặt, nốt ruồi đuôi mắt khẽ run lên vì bối rối. Cô huých nhẹ vào sườn Chu Tự: "Anh bảo họ đừng gọi thế, tôi đã đồng ý đâu."

Chu Tự cười rạng rỡ, anh khoác vai cô một cách đầy sở hữu, lớn tiếng đáp lại đàn em: "Cứ gọi đi! Chị dâu của các chú đang ngại đấy, gọi nhiều vào cho cô ấy quen tai!"

Buổi tiệc nướng diễn ra vô cùng náo nhiệt. Chu Tự ở trong đội là một người đội trưởng uy nghiêm nhưng cũng là người anh lớn rất biết hưởng thụ cuộc sống. Anh vừa nướng thịt vừa kể những câu chuyện hài hước về những lần thực nhiệm vụ dở khóc dở cười, khiến Ý Hiên không thể nhịn được cười.

Đại Lưu ghé tai Ý Hiên thì thầm: "Chị Ý Hiên, thật ra đội trưởng thương chị lắm. Có lần đi cứu hộ ở vùng sạt lở, anh ấy nhặt được một chiếc vòng tay giống hệt cái chị từng đeo, thế là anh ấy giấu vào túi áo ngực suốt cả tuần, cứ rảnh là lấy ra nhìn rồi thở dài."

Ý Hiên nhìn về phía Chu Tự, anh đang đứng giữa đám đàn em, gương mặt rạng rỡ dưới ánh nắng chiều. Cô nhận ra, đằng sau vẻ ngoài vô lo vô nghĩ đó là một trái tim chịu nhiều tổn thương và chờ đợi.

Chiều muộn, Chu Tự dẫn cô đi tham quan phòng trực và khu tập luyện chuyên sâu. Đứng trên tháp tập cao, nhìn xuống toàn cảnh trụ sở, gió thổi bay mái tóc của Ý Hiên. Chu Tự đứng phía sau, vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy eo cô. Lần này, cô không đẩy anh ra.

"Ý Hiên, công việc của anh rất nguy hiểm. Có thể hôm nay gặp em, nhưng ngày mai anh đã ở trong một hầm tối không lối thoát." - Anh tựa cằm lên vai cô, giọng nói khàn khàn - "Anh từng nghĩ mình sẽ cứ thế mà sống, cho đến khi gặp lại em giữa làn khói bụi hôm đó. Anh biết mình không thể buông tay em thêm lần nào nữa."

Ý Hiên xoay người lại, cô nhìn thẳng vào đôi mắt thâm tình của anh, đưa bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve gương mặt góc cạnh ấy. "Chu Tự, tôi là bác sĩ, chức trách của tôi là giữ lại sự sống. Anh là lính cứu hộ, chức trách của anh là giành lại sự sống. Chúng ta... vốn dĩ sinh ra là để đứng cạnh nhau."

Chu Tự sững người, rồi anh bật cười, nụ cười hạnh phúc nhất mà cô từng thấy. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên nốt ruồi nơi đuôi mắt cô. Nụ hôn không hề mang tính chiếm hữu xác thịt, mà nó chứa đựng một sự trân trọng đến tận cùng xương tủy.