MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Dừng Của Những Trái Tim Lạc LốiChương 1: THÀNH PHỐ KHÔNG CÓ MÀU

Trạm Dừng Của Những Trái Tim Lạc Lối

Chương 1: THÀNH PHỐ KHÔNG CÓ MÀU

705 từ · ~4 phút đọc

Thành phố phía Nam vào mùa mưa luôn mang một vẻ ngoài nhợt nhạt như một bức tranh màu nước bị loang lổ. Những cơn mưa rả rích kéo dài từ sáng sớm đến tận đêm khuya, khiến không khí lúc nào cũng đậm mùi đất ẩm và hơi nước lạnh lẽo.

Tô Diệp đứng dưới mái hiên của một tiệm tạp hóa cũ ở quận Thành Tây, rẩy rẩy chiếc ô trong tay. Cô đang tìm kiếm địa chỉ của một "gã điên vẽ tranh" mà vị giáo sư khoa Báo chí đã nhắc đến như một đề tài tiềm năng cho bài phóng sự cuối kỳ. "Cậu ta từng là thiên tài," giáo sư nói, ánh mắt đầy tiếc nuối khi nhìn ra ngoài cửa sổ, "nhưng giờ cậu ta chỉ là một bóng ma sống trong hẻm nhỏ. Nếu em có thể chạm được vào thế giới của cậu ta, em sẽ có một bài tốt nghiệp xuất sắc."

Số nhà 402, ngõ Thanh Xuân.

Cái tên "Thanh Xuân" nghe thật mỉa mai khi đặt cho con hẻm tối tăm, cũ kỹ này. Những mảng tường bong tróc, những dây điện chằng chịt như mạng nhện phủ bóng xuống lối đi chật hẹp. Tô Diệp hít một hơi thật sâu, kiểm tra lại chiếc máy ảnh trong túi đeo chéo rồi gõ cửa.

Không có tiếng trả lời. Cô định gõ lần nữa thì nhận ra cánh cửa khép không chặt. Một khe hở nhỏ để lộ ra không gian tối tăm bên trong. Theo bản năng của một người làm báo, cô khẽ đẩy cửa bước vào.

Mùi đầu tiên xộc vào mũi cô không phải là mùi ẩm mốc của những ngôi nhà cũ, mà là mùi hăng hắc của sơn dầu trộn lẫn với mùi thuốc lá nhàn nhạt. Không gian im lìm đến mức cô nghe rõ cả tiếng tim mình đang đập. Trong góc phòng, một vệt sáng yếu ớt hắt ra từ khe cửa sổ trên cao, rọi thẳng vào tấm toan trắng tinh đặt giữa phòng.

Ở đó, một người đàn ông đang ngồi bệt dưới sàn. Anh ta mặc một chiếc sơ mi đen nhăn nhúm, ống tay xắn cao để lộ những vệt màu khô khốc bám trên da thịt xanh xao. Trình Niệm không ngẩng đầu lên, giọng nói khàn đặc như thể đã lâu không dùng đến:

"Hết màu rồi. Đừng đến giao nữa."

Tô Diệp hơi sững người, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô bước vào thêm một bước, đôi giày thể thao tạo ra tiếng kêu khẽ trên sàn gỗ khô khốc.

"Tôi không giao màu. Tôi là Tô Diệp, sinh viên đại học Truyền thông."

Lúc này, Trình Niệm mới chậm rãi ngẩng đầu. Ánh sáng từ vệt nắng mong manh ấy vô tình lướt qua sống mũi cao và đôi mắt sâu hoắm, đầy mệt mỏi của anh. Ánh mắt ấy không có sự tò mò, không có sự tức giận, chỉ có một sự trống rỗng đến đáng sợ. Giống như một cái giếng cạn đã lâu không có nước.

"Báo chí sao? Ở đây không có tin tức gì đâu," anh nhếch môi, một nụ cười không có chút hơi ấm. "Chỉ có một kẻ đang đợi mục nát cùng đống phế thải này thôi."

Tô Diệp không rời đi ngay. Cô quan sát căn phòng. Khắp nơi là những bức tranh bị rạch nát, những tuýp màu bị bóp méo mó. Chỉ có duy nhất tấm toan trước mặt anh là trắng sạch, nhưng anh lại chẳng thể đặt xuống một nét cọ nào.

"Nếu anh thực sự muốn mục nát, anh đã không để cửa hờ," Tô Diệp bỗng nhiên lên tiếng, giọng cô trong trẻo nhưng đầy quả quyết. "Anh đang đợi ai đó kéo anh ra, hoặc ít nhất, là nhìn thấy anh, đúng không?"

Trình Niệm khựng lại. Cây cọ trong tay anh khẽ run lên. Anh nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt, người mang theo hơi thở của mưa và sự sống rực rỡ bên ngoài vào căn phòng u ám của mình. Anh không đuổi cô đi, cũng không trả lời, chỉ lẳng lặng cúi đầu tiếp tục nhìn chằm chằm vào khoảng trắng mênh mông trên giá vẽ.