Những ngày sau đó, Tô Diệp xuất hiện tại số nhà 402 như một thói quen. Cô không mang theo máy ảnh ngay lập tức, cũng không đặt ra những câu hỏi phỏng vấn hóc búa. Cô mang theo một bình trà nóng, đôi khi là một túi bánh bao nóng hổi mua ở đầu ngõ.
Trình Niệm vẫn vậy. Anh coi cô như không khí. Anh ngồi đó, đôi khi cả ngày không cử động, chỉ nhìn vào tấm toan. Tô Diệp cũng không làm phiền. Cô chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, ngồi bệt xuống sàn, mở máy tính xách tay ra làm bài tập hoặc đọc sách.
Sự im lặng giữa hai người không hề gượng ép, mà giống như một loại thỏa hiệp ngầm.
"Anh không đói sao?" Một buổi chiều, khi cơn mưa ngoài kia đã ngớt, Tô Diệp lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Cô đẩy hộp cơm về phía anh. "Quán bà Vương đầu ngõ mới mở lại, sườn xào chua ngọt rất ngon."
Trình Niệm vẫn không nhìn cô, giọng anh lạnh nhạt: "Cô không thấy mình đang lãng phí thời gian sao? Tôi không có gì để cô viết bài cả. Một họa sĩ không thể cầm cọ thì có giá trị gì?"
Tô Diệp đặt quyển sách xuống, nhìn thẳng vào bóng lưng gầy gò của anh. "Giá trị của một con người không nằm ở việc họ làm được gì, mà ở việc họ vẫn đang tồn tại. Anh vẫn đang thở, nghĩa là câu chuyện của anh chưa kết thúc."
Trình Niệm bật cười, tiếng cười chứa đựng sự tự giễu. Anh quay lại, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt cô. "Cô còn trẻ quá, nên mới tin vào mấy lời sáo rỗng đó. Có những người, linh hồn đã chết từ lâu rồi, chỉ còn cái xác là chưa kịp chôn thôi."
Nói rồi, anh đứng dậy, bước đến gần cô. Khoảng cách gần khiến Tô Diệp ngửi thấy rõ mùi thuốc lá nồng nặc và cả mùi cô đơn toát ra từ người anh. Anh giật lấy hộp cơm, không phải để ăn, mà là để ném nó vào sọt rác một cách phũ phàng.
"Đi đi. Đừng đến đây nữa. Sự nhiệt huyết của cô làm tôi thấy buồn nôn."
Tô Diệp nhìn hộp cơm nằm chỏng chơ trong rác, lòng thắt lại một chút nhưng cô không khóc. Cô đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, nhìn anh bằng ánh mắt bình thản: "Sườn xào chua ngọt không có lỗi. Nếu anh ghét tôi, cứ mắng tôi. Nhưng đừng ngược đãi bản thân mình."
Cô quay lưng đi, để lại Trình Niệm đứng trơ trọi giữa phòng. Khi tiếng bước chân của cô xa dần, căn phòng dường như còn tối hơn lúc ban đầu. Anh nhìn vào sọt rác, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay từng được ví là "được Chúa ban phước" giờ đây lại run rẩy không thôi.
Đêm đó, Trình Niệm nằm trên chiếc sofa cũ, lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh không nằm mơ thấy những mảnh kính vỡ và tiếng còi xe cấp cứu. Anh mơ thấy một vệt nắng mang theo mùi trà gừng nhàn nhạt.