MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Dừng Của Những Trái Tim Lạc LốiChương 3: VẾT RẠN TRÊN MẶT HỒ PHẲNG LẶNG

Trạm Dừng Của Những Trái Tim Lạc Lối

Chương 3: VẾT RẠN TRÊN MẶT HỒ PHẲNG LẶNG

750 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Tô Diệp vẫn đến.

Lần này cô mang theo một xô nước nhỏ và một chiếc khăn lau. Trình Niệm nhìn cô với vẻ mặt không thể tin nổi khi thấy cô bắt đầu lau dọn những chồng sách bám đầy bụi trong góc phòng.

"Cô bị điếc à? Tôi đã bảo cô đừng đến."

Tô Diệp vừa lau tủ kính vừa trả lời, giọng điệu thản nhiên như đang nói chuyện thời tiết: "Tôi không điếc, nhưng tôi có chứng hay quên. Những gì không hay tôi thường quên rất nhanh."

Trình Niệm định tiến tới ngăn cản thì bước chân anh khựng lại. Tô Diệp đang cầm trên tay một bức phác thảo cũ bị kẹp giữa những cuốn sách giáo khoa. Đó là bức vẽ một người đàn bà đang ngồi bên cửa sổ, ánh sáng dịu dàng bao quanh bà, nhưng khuôn mặt lại bị xóa nhòa bởi những vệt màu xám xịt.

"Đây là mẹ anh?" Cô hỏi khẽ.

Sắc mặt Trình Niệm thay đổi ngay lập tức. Anh lao đến, giật phắt bức tranh khỏi tay cô, hơi thở trở nên dồn dập. "Đừng chạm vào đồ của tôi! Cút ra ngoài!"

Sự giận dữ của anh lần này không phải là sự lạnh lùng thường thấy, mà là sự hoảng loạn tột độ. Tô Diệp nhìn thấy những giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán anh, đôi mắt anh đỏ ngầu. Cô nhận ra mình đã chạm vào vết thương sâu nhất của người đàn ông này.

Thay vì sợ hãi, cô lại bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay đang run rẩy của anh. "Tôi xin lỗi. Tôi không cố ý."

Trình Niệm như bị điện giật, anh hất tay cô ra, lùi lại phía sau cho đến khi va vào giá vẽ. Những tuýp màu trên bàn rơi xuống đất, tạo thành những tiếng động chói tai trong không gian tĩnh lặng. Anh thở gấp, ôm lấy đầu mình, cơ thể co rúm lại.

Đó là một cơn hoảng loạn (panic attack). Tô Diệp chưa từng gặp tình huống này ngoài đời, nhưng cô đã đọc qua trong sách tâm lý. Cô không hoảng sợ kêu cứu, mà bình tĩnh ngồi xuống sàn, cách anh một khoảng vừa đủ để anh không cảm thấy bị đe dọa.

"Trình Niệm, nghe tôi nói này. Nhìn vào tôi. Hít vào thật sâu... chậm thôi... một, hai, ba..."

Giọng nói của cô như một sợi dây thừng mảnh mai nhưng chắc chắn, thả xuống giữa vực thẳm mà anh đang rơi. Trình Niệm ngẩng đầu lên, ánh mắt hoang dại dần dần tìm thấy tiêu điểm là khuôn mặt thanh tú, tràn đầy lo lắng của cô gái đối diện.

Cứ thế, mất gần mười phút, nhịp thở của anh mới dần ổn định lại. Căn phòng trở lại sự im lặng, nhưng lần này, bầu không khí đã thay đổi. Nó không còn là sự đối đầu, mà là một sự thấu cảm đau đớn.

Trình Niệm buông tay khỏi đầu, anh tựa lưng vào tường, trông kiệt sức như vừa trải qua một trận chiến sinh tử. Anh nhìn Tô Diệp, giọng nói mỏng manh như tờ giấy: "Bà ấy chết rồi. Trong một vụ tai nạn xe hơi... khi đang trên đường đến xem triển lãm đầu tiên của tôi. Tôi đã đứng đó, cầm ly rượu vang, nhận những lời chúc tụng, trong khi bà ấy lạnh lẽo nằm trên mặt đường."

Tô Diệp lặng người. Hóa ra, đằng sau sự thờ ơ này là một khối nợ nần về mặt cảm xúc quá lớn.

"Trình Niệm," cô gọi tên anh, lần đầu tiên gọi một cách thân mật. "Đó không phải là lỗi của anh. Bà ấy đến đó vì bà ấy tự hào về anh."

"Cô thì biết gì chứ?" Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên gò má gầy. "Từ ngày đó, tôi không thấy màu sắc nữa. Tất cả chỉ là một màu xám xịt."

Tô Diệp tiến lại gần, lần này cô không chạm vào anh, chỉ ngồi bên cạnh anh trên sàn nhà lạnh lẽo. "Vậy thì tôi sẽ là màu sắc duy nhất trong mắt anh cho đến khi anh tìm lại được những màu khác. Được không?"

Trình Niệm không trả lời, nhưng anh cũng không đẩy cô ra nữa. Ngoài kia, nắng bắt đầu len lỏi qua những đám mây xám, rọi một vệt dài xuống sàn nhà, nối liền chỗ ngồi của hai con người cô độc.