MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Dừng Của Những Trái Tim Lạc LốiChương 4: BÁNH BAO NHÂN THỊT

Trạm Dừng Của Những Trái Tim Lạc Lối

Chương 4: BÁNH BAO NHÂN THỊT

810 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm xảy ra cơn hoảng loạn đó, mối quan hệ giữa Tô Diệp và Trình Niệm có một sự chuyển biến âm thầm. Anh không còn đuổi cô đi bằng những lời lẽ cay nghiệt, dù vẻ mặt vẫn lạnh băng như sương muối mùa đông ở phương Bắc.

Sáng thứ Hai, Tô Diệp không đến tay không. Cô xách theo một túi bánh bao nhân thịt nóng hổi và hai hộp sữa đậu nành. Căn phòng của Trình Niệm vẫn sặc sủa mùi sơn khô và thuốc lá, nhưng cửa sổ đã được cô lén mở ra một nửa từ hôm trước để đón gió.

"Hôm nay tôi phải làm một bài tiểu luận về nhịp sống dân sinh ở quận Thành Tây," Tô Diệp vừa nói vừa thản nhiên bày đồ ăn lên chiếc bàn gỗ đầy vết màu. "Anh ăn đi, rồi đi dạo với tôi một chút. Coi như trả công tôi đã không gọi cấp cứu hôm nọ."

Trình Niệm ngồi trên chiếc ghế xoay cũ, nhìn túi bánh bao bốc khói, rồi nhìn cô gái đang hăng hái kiểm tra lại chiếc máy ảnh Canon cổ lỗ sĩ. Anh hừ lạnh một tiếng: "Tôi không phải là hướng dẫn viên du lịch."

"Tôi biết," Tô Diệp cười hì hì, đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết. "Anh là một họa sĩ đang đi tìm cảm hứng, còn tôi là phóng viên đi tìm sự thật. Hai chúng ta đều là những kẻ lãng du thôi."

Trình Niệm không nói gì, nhưng cuối cùng anh cũng cầm lấy cái bánh bao. Vị thịt béo ngậy và lớp vỏ bột mềm mại khiến cái bụng rỗng của anh biểu tình. Đã bao lâu rồi anh không ăn một bữa sáng tử tế? Từ khi mẹ mất, khái niệm "bữa sáng" đối với anh chỉ là một ly cà phê đen đặc và hai điếu thuốc lá.

Họ cùng nhau đi ra phố. Quận Thành Tây của thành phố này không giống như những khu trung tâm lộng lẫy với những tòa nhà chọc trời ở Thượng Hải hay Bắc Kinh. Nơi đây mang đậm dấu ấn của thời gian với những tiệm sửa xe cũ, những sạp báo giấy bên đường và các cụ già ngồi đánh cờ dưới gốc cây ngô đồng.

Tô Diệp đi trước, thỉnh thoảng lại dừng lại chụp một tấm hình. Cô không chụp những thứ hào nhoáng, cô chụp một người bà đang chải tóc cho cháu gái, chụp một quầy bán kẹo hồ lô rực rỡ sắc đỏ, hay đơn giản là một chú mèo lười đang sưởi nắng trên mái ngói âm dương.

"Anh nhìn xem," cô chỉ vào một góc tường rêu phong. "Cái màu xanh đó, nếu pha với một chút trắng và vàng chanh, liệu có ra được màu của sự bình yên không?"

Trình Niệm dừng bước. Anh nhìn theo hướng tay cô chỉ. Trong mắt anh, mọi thứ vẫn chỉ là những khối hình xám xịt và nhạt nhòa. Nhưng qua lời nói của cô, anh bỗng thấy cái góc tường khô khốc kia dường như có một sức sống khác.

"Xanh rêu không đại diện cho bình yên," Trình Niệm thấp giọng, bản năng của một họa sĩ thiên tài trỗi dậy dù anh không muốn. "Nó đại diện cho sự kiên trì của những thứ bị lãng quên."

Tô Diệp khựng lại, cô quay đầu nhìn anh, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ: "Anh nói đúng. Anh thấy không, anh vẫn còn nhìn thấy linh hồn của vạn vật, chỉ là anh đang giả vờ mù thôi."

Trình Niệm quay mặt đi, tránh né cái nhìn xoáy sâu của cô. Họ đi qua một sạp báo, tiếng tivi cũ phát ra bản tin chiều.

"Triển lãm tranh đương đại của họa sĩ trẻ Lâm Hạo vừa khai mạc tại Trung tâm Nghệ thuật Thành phố, thu hút sự chú ý của giới phê bình..."

Cái tên "Lâm Hạo" vừa vang lên, cơ thể Trình Niệm cứng đờ lại. Đôi bàn tay trong túi áo khoác cuộn chặt thành nắm đấm. Tô Diệp nhận ra sự bất thường đó. Cô nhìn lên màn hình tivi, thấy một người đàn ông bảnh bao đang cười tự mãn trước ống kính, bên cạnh là một bức tranh có phong cách cực kỳ giống với những bản phác thảo cô từng thấy trong phòng Trình Niệm.

"Anh ta là ai?" Tô Diệp hỏi khẽ.

Trình Niệm không trả lời. Anh xoay người, bước đi thật nhanh về phía con hẻm tối. Bóng lưng anh dưới ánh hoàng hôn trông cô độc và run rẩy đến đau lòng. Tô Diệp không đuổi theo ngay, cô nán lại, dùng điện thoại chụp lại hình ảnh Lâm Hạo trên tivi. Linh cảm của một người làm báo bảo cô rằng, đây chính là "cơn bão" đã đánh sập cuộc đời Trình Niệm.