Tối hôm đó, Tô Diệp không về ký túc xá. Cô ngồi trong một quán cà phê internet đến tận đêm khuya để tìm kiếm cái tên "Trình Niệm" và "Lâm Hạo".
Kết quả hiện ra khiến cô bàng hoàng. Ba năm trước, Trình Niệm từng là ngôi sao sáng nhất của Học viện Mỹ thuật Trung ương. Anh được mệnh danh là "Phù thủy màu sắc". Thế nhưng, ngay trước thềm triển lãm cá nhân đầu tiên, một vụ bê bối đạo nhái đã nổ ra. Trình Niệm bị cáo buộc ăn cắp ý tưởng từ người bạn thân nhất – Lâm Hạo.
Cùng lúc đó, mẹ anh gặp tai nạn qua đời. Sự công kích của dư luận, nỗi đau mất người thân và sự phản bội của bạn bè đã quật ngã một thiên tài. Trình Niệm biến mất khỏi giới nghệ thuật, còn Lâm Hạo thì dùng chính những ý tưởng đó để tiến thân, trở thành họa sĩ đại diện cho thế hệ mới.
"Đồ khốn!" Tô Diệp lẩm bẩm, nước mắt chực trào ra vì uất ức thay cho người đàn ông đang trốn mình trong căn phòng tối kia.
Sáng hôm sau, cô đến nhà Trình Niệm với một tâm thế khác. Không còn là cô sinh viên đi làm bài tập, mà là một người bạn sẵn sàng chiến đấu.
Căn phòng hôm nay nồng nặc mùi rượu. Trình Niệm nằm gục trên đống tranh rách, tay vẫn cầm một chai rượu rẻ tiền. Sự xuất hiện của anh trên tivi hôm qua giống như một nhát dao đâm vào vết thương chưa kịp lên da non.
Tô Diệp không nói một lời, cô bắt đầu dọn dẹp. Cô nhặt những mảnh chai vỡ, lau sạch sàn nhà. Sau đó, cô đến bên cạnh anh, giật lấy chai rượu.
"Anh định cứ thế này mãi sao? Để một kẻ ăn cắp sống vinh hoa phú quý, còn mình thì chết dần chết mòn trong xó xỉnh này?"
Trình Niệm mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và men rượu. Anh cười khẩy: "Ăn cắp? Ai tin tôi? Mọi bằng chứng đều đứng về phía cậu ta. Tôi là kẻ bại trận, Tô Diệp ạ. Màu sắc của tôi đã chết từ ngày mẹ tôi nằm xuống rồi."
"Màu sắc không chết, nó chỉ bị anh giấu đi thôi!" Tô Diệp hét lên, sự kiên nhẫn của cô chạm giới hạn. Cô cầm một tuýp màu xanh dương vẫn còn sót lại, bóp mạnh ra lòng bàn tay mình, rồi ấn thẳng bàn tay ấy lên tấm toan trắng giữa phòng.
"Anh nhìn đi! Đây là màu gì? Nếu anh không nói được nó là màu gì, tôi sẽ đứng đây cho đến khi anh nhìn thấy nó!"
Trình Niệm ngẩn người nhìn dấu tay màu xanh rực rỡ trên tấm toan trắng tinh. Trong không gian u tối, vết màu đó như một tiếng kêu cứu, như một ngọn lửa nhỏ nhoi.
"Đó là màu của biển..." Trình Niệm thầm thì, giọng anh lạc đi.
"Không, đó là màu của bầu trời sau cơn mưa," Tô Diệp điều chỉnh lại, giọng cô dịu xuống, chứa chan sự bao dung. "Trình Niệm, tôi không cần anh phải trở thành thiên tài ngay lập tức. Tôi chỉ cần anh đứng dậy, rửa mặt và cùng tôi ăn một bát mì. Lâm Hạo có thể cướp tranh của anh, nhưng anh ta không bao giờ cướp được linh hồn của anh."
Trình Niệm nhìn bàn tay lấm lem màu của cô, rồi nhìn khuôn mặt vì giận dữ mà ửng hồng. Một cảm giác ấm áp lạ lẫm len lỏi vào trái tim băng giá của anh. Lần đầu tiên sau ba năm, anh tự mình đứng dậy, bước vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy róc rách. Tô Diệp đứng ngoài, thở phào nhẹ nhõm. Cô biết, cánh cửa khép hờ kia, cuối cùng cũng đã bắt đầu hé mở thêm một chút.