Sau trận cãi vã và thức tỉnh đó, Trình Niệm bắt đầu chấp nhận sự hiện diện của Tô Diệp như một phần của cuộc sống. Anh không còn uống rượu nhiều như trước, dù vẫn chưa thể cầm lại cây cọ để vẽ một bức tranh hoàn chỉnh.
Để giúp anh tìm lại cảm hứng, Tô Diệp đã nảy ra một ý tưởng.
"Này, họa sĩ lớn," cô vừa gọt táo vừa nói. "Tôi đang làm một dự án ảnh về những người lao động thầm lặng ở thành phố này. Nhưng máy ảnh của tôi vừa hỏng ống kính, tôi lại không có tiền sửa. Hay là... anh giúp tôi phác thảo lại những khoảnh khắc tôi miêu tả nhé?"
Trình Niệm đang ngồi bên cửa sổ nhìn những giọt mưa bám trên mặt kính, anh quay đầu lại: "Cô lại bày trò gì nữa đây?"
"Không phải trò đùa. Đây là bài thi cuối kỳ của tôi thật đấy!" Tô Diệp nói dối không chớp mắt. Thực ra máy ảnh của cô vẫn tốt, nhưng cô biết đây là cách duy nhất để anh chịu cầm bút chì lên.
Cô bắt đầu kể. Cô kể về một ông lão bán kem dạo có đôi mắt hiền từ, kể về cô gái công nhân vệ sinh quét lá dưới đèn đường lúc 3 giờ sáng với chiếc bóng dài dằng dặc. Cô miêu tả tỉ mỉ từng nếp nhăn, từng cử động, từng cảm xúc mà cô đã quan sát được.
Trình Niệm nghe, ban đầu anh chỉ im lặng, nhưng dần dần, những hình ảnh đó hiện lên trong đầu anh rõ mồn một. Anh cầm lấy cây bút chì than, tay anh vẫn còn run, nhưng anh đã bắt đầu đặt nét đầu tiên xuống mặt giấy nhám.
Sột soạt... sột soạt...
Tiếng bút chì chạm vào giấy là âm thanh tuyệt vời nhất mà Tô Diệp từng được nghe. Cô nín thở, ngồi im không dám động đậy vì sợ phá vỡ khoảnh khắc này.
Sau một giờ đồng hồ, Trình Niệm buông bút. Trên mặt giấy là phác thảo của một người phụ nữ đang che ô cho một con chó nhỏ dưới mưa. Chỉ bằng vài đường nét đơn giản, nhưng cái hồn của sự nhân hậu và ấm áp hiện lên cực kỳ sống động.
"Đẹp quá..." Tô Diệp thốt lên. "Trình Niệm, anh thấy không? Anh vẫn vẽ được."
Trình Niệm nhìn vào bức tranh của chính mình, ánh mắt anh phức tạp. Có chút ngạc nhiên, có chút đau xót, và cả một chút hy vọng mong manh.
"Tôi chỉ vẽ lại những gì cô nói thôi," anh nói, nhưng giọng không còn lạnh lùng như trước.
"Vậy từ giờ, tôi sẽ là đôi mắt của anh," Tô Diệp nhìn thẳng vào anh, nụ cười rạng rỡ như nắng mùa hạ. "Anh cứ việc vẽ, còn thế giới này cứ để tôi kể cho anh nghe."
Đêm đó, cơn mưa ở thành phố dường như không còn buồn bã nữa. Trong căn phòng nhỏ ở quận Thành Tây, có hai con người đang cùng nhau thắp lên một ngọn nến nhỏ. Trình Niệm lần đầu tiên sau ba năm đã chịu dọn dẹp lại giá vẽ của mình.
Tuy nhiên, sự bình yên đó chưa kéo dài được bao lâu thì một vị khách không mời mà tới. Lâm Hạo – người bạn cũ, kẻ phản bội năm xưa – đã tìm đến tận nơi này sau khi nghe tin "thiên tài mất tích" đang sống lây lất ở đây. Hắn ta đứng trước cửa, nhìn căn phòng tồi tàn với ánh mắt khinh bỉ, rồi nhìn Tô Diệp bằng một cái nhìn đầy ẩn ý.
"Trình Niệm, không ngờ cậu lại xuống dốc đến mức này. Lại còn cặp kè với một con bé sinh viên nghèo nàn sao?"
Tô Diệp đứng chắn trước mặt Trình Niệm, ánh mắt cô sắc lạnh như một lưỡi dao. Cuộc chiến thực sự, giờ mới mới bắt đầu.