MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Dừng Của Những Trái Tim Lạc LốiChương 7: BÓNG TỐI

Trạm Dừng Của Những Trái Tim Lạc Lối

Chương 7: BÓNG TỐI

679 từ · ~4 phút đọc

Cơn mưa ngoài kia dường như nặng hạt hơn khi Lâm Hạo bước vào căn phòng. Hắn diện một bộ vest đắt tiền, đôi giày da bóng loáng đối lập hoàn toàn với sàn gỗ loang lổ vết màu của Trình Niệm. Hắn đưa tay lên che mũi, vẻ mặt đầy sự ghê tởm như thể đang đứng trong một bãi rác.

"Trình Niệm, cậu vẫn thích sống trong bóng tối như một con chuột thế này sao?" Lâm Hạo cười khẩy, ánh mắt lướt qua tấm toan có dấu tay màu xanh của Tô Diệp. "Và đây là gì? Tác phẩm mới của thiên tài sau ba năm sao? Nực cười thật."

Trình Niệm không nói gì, nhưng đôi vai anh run lên bần bật. Những ký ức về đêm triển lãm định mệnh ấy, tiếng xì xào của đám đông gọi anh là "kẻ ăn cắp", và bóng lưng của Lâm Hạo khi ấy đứng trên bục vinh quang... tất cả ùa về như một cơn lốc xoáy.

Tô Diệp bước lên phía trước, chắn giữa hai người đàn ông. Cô nhỏ bé hơn Lâm Hạo rất nhiều, nhưng khí thế của cô lại khiến hắn phải nhíu mày.

"Thưa anh, tôi không biết anh là ai, nhưng quy tắc cơ bản của một con người là gõ cửa trước khi vào nhà kẻ khác. Và nếu anh đến đây chỉ để nói những lời rác rưởi này, thì mời anh ra ngoài. Ở đây không tiếp hạng người thiếu giáo dục."

Lâm Hạo nheo mắt nhìn cô gái trẻ. Hắn đã quen với việc được tâng bốc, lần đầu tiên bị một con nhóc mắng vào mặt, lòng tự trọng của hắn bị tổn thương. "Cô là ai? Người tình của cậu ta à? Cô có biết mình đang bảo vệ một kẻ đạo nhái, một kẻ đã bị giới nghệ thuật đào thải không?"

"Tôi là ai không quan trọng," Tô Diệp dõng dạc, "Nhưng tôi có mắt để phân biệt đâu là vàng thật, đâu là thỏi chì mạ vàng. Anh tự tin về tài năng của mình như thế, sao lại phải cất công tìm đến tận cái xóm nghèo này để mỉa mai một người 'đã bị đào thải'?"

Lâm Hạo cứng họng trong giây lát. Hắn không thể nói rằng mình đến đây vì dạo gần đây hắn không còn cảm hứng để vẽ, và những bức tranh của hắn bắt đầu bị giới phê bình chê bai là "rỗng tuếch". Hắn sợ Trình Niệm sẽ quay lại. Hắn sợ thiên tài thực sự sẽ thức tỉnh.

"Trình Niệm," Lâm Hạo phớt lờ Tô Diệp, quay sang người bạn cũ. "Tôi đến để đưa cho cậu một con đường sống. Ký vào bản cam kết này, thừa nhận cậu đã giải nghệ hoàn toàn vì lý do sức khỏe và hứa sẽ không bao giờ cầm cọ nữa. Đổi lại, tôi sẽ chi trả toàn bộ nợ nần của cậu và cho cậu một số tiền đủ để sống sung túc cả đời."

Một xấp tài liệu được ném xuống bàn. Trình Niệm nhìn nó, rồi nhìn Lâm Hạo. Sự im lặng kéo dài khiến không khí đặc quánh lại.

Bất thình lình, Trình Niệm cầm lấy xấp tài liệu. Lâm Hạo nở nụ cười đắc ý. Nhưng ngay giây sau, Trình Niệm dùng hết sức lực xé vụn chúng thành từng mảnh nhỏ. Những mẩu giấy trắng bay lả tả như tuyết rơi trong căn phòng tối.

"Biến," Trình Niệm thốt ra một từ duy nhất, giọng anh trầm đục nhưng chứa đựng sức mạnh ngàn cân.

Lâm Hạo tái mặt, nghiến răng: "Được thôi, cậu cứ ôm lấy cái nghèo hèn này mà chết đi. Đừng hối hận!"

Khi Lâm Hạo rời đi, căn phòng chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối. Trình Niệm quỵ xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt. Tô Diệp không nói gì, cô lặng lẽ nhặt từng mảnh giấy vụn trên sàn. Cô biết, lòng tự trọng của Trình Niệm vừa bị giẫm đạp, nhưng chính điều đó cũng đã kích hoạt bản năng phản kháng trong anh.