Cả đêm đó Trình Niệm không ngủ. Anh ngồi trước giá vẽ, trong tay cầm cây bút chì mà Tô Diệp đã đưa. Ánh đèn vàng vọt hắt bóng anh lên tường, một cái bóng gầy gò nhưng cô độc.
Tô Diệp cũng không về. Cô ngồi ngoài ban công nhỏ xíu, nhìn xuống con hẻm vắng. Cô biết anh cần không gian riêng, nhưng cô cũng muốn anh biết rằng cô vẫn ở đây.
Đến gần sáng, khi sương mù bao phủ quận Thành Tây, Trình Niệm bước ra. Anh nhìn thấy Tô Diệp đang ngủ gật, đầu tựa vào thành cửa, chiếc áo khoác mỏng manh không đủ che ấm. Một cảm giác xót xa dâng lên trong lòng anh – thứ cảm giác mà anh tưởng mình đã đánh mất cùng với sự ra đi của mẹ.
Anh vào phòng lấy một tấm chăn mỏng, nhẹ nhàng đắp lên người cô. Nhưng vừa chạm vào, Tô Diệp đã tỉnh giấc. Cô chớp chớp đôi mắt ngấn nước vì buồn ngủ, thấy anh ở gần, cô liền mỉm cười: "Anh vẽ xong rồi à?"
"Chưa," Trình Niệm ngồi xuống cạnh cô, đôi chân dài duỗi ra. "Tại sao cô lại đối tốt với tôi như vậy? Tôi chỉ là một kẻ thất bại, một kẻ không có tương lai."
Tô Diệp ngồi thẳng dậy, kéo chiếc chăn trùm lên cả hai người. Cô nhìn về phía chân trời đang dần sáng: "Trình Niệm, anh có biết tại sao tôi lại chọn ngành báo chí không? Vì tôi muốn dùng ngòi bút của mình để bảo vệ sự thật. Có những người dù ở trong hầm tối vẫn tỏa sáng, và có những kẻ đứng dưới ánh hào quang nhưng linh hồn lại mục nát. Anh là kiểu người thứ nhất."
Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt chân thành: "Tôi không đối tốt với anh vì thương hại. Tôi đối tốt với anh vì anh xứng đáng được thế giới này yêu thương thêm một lần nữa. Và vì... tôi thích những bức tranh của anh."
Trình Niệm cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. "Thích tranh của tôi? Ngay cả khi chúng chỉ là những mảng màu xám xịt sao?"
"Đúng vậy," Tô Diệp gật đầu chắc nịch. "Bởi vì trong màu xám đó, tôi thấy được sự dịu dàng mà anh dành cho mẹ, thấy được sự đau đớn chân thật. Đó là nghệ thuật. Lâm Hạo có thể vẽ những bức tranh rực rỡ, nhưng chúng không có linh hồn. Tranh của anh có linh hồn, Trình Niệm ạ."
Trình Niệm im lặng rất lâu. Gió buổi sớm thổi qua, mang theo mùi hương của tóc cô – mùi nắng và mùi xà phòng thanh khiết. Anh chợt nhận ra, sự cứu rỗi không đến từ những lời chúc tụng của thiên hạ, mà đến từ việc có một người thực sự hiểu và tin tưởng mình.
Anh khẽ đưa tay ra, hơi ngập ngừng, rồi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô dưới lớp chăn. Tay cô ấm áp, xua tan đi cái lạnh lẽo bám riết lấy anh suốt ba năm qua.
"Tô Diệp, cảm ơn cô," anh thì thầm.
"Đừng cảm ơn suông," cô tinh nghịch siết nhẹ tay anh. "Hãy vẽ cho tôi một bức tranh đi. Không cần màu mè, chỉ cần là những gì anh thấy bây giờ."
Trình Niệm nhìn cô, rồi nhìn về phía mặt trời đang lên. Lần đầu tiên, anh cảm thấy màu sắc đang bắt đầu quay trở lại, dù chỉ là một chút ánh kim rực rỡ nơi đường chân trời.