Sáng hôm sau, Tô Diệp trở lại trường với một quyết tâm cao độ. Cô tìm đến thư viện, lục lại toàn bộ các tờ báo cũ và tài liệu số từ ba năm trước về vụ bê bối của Trình Niệm. Cô không tin rằng một thiên tài như anh lại có thể đạo nhái một kẻ tầm thường như Lâm Hạo.
Với kỹ năng của một sinh viên báo chí xuất sắc, Tô Diệp bắt đầu phân tích phong cách sáng tác. Cô nhận ra các tác phẩm của Trình Niệm trước đây luôn có những nét vẽ ẩn (signature) rất đặc biệt, những chi tiết siêu nhỏ mà chỉ người vẽ bằng cả trái tim mới có thể tạo ra. Trong khi đó, các bức tranh của Lâm Hạo sau này dù rất giống nhưng lại thiếu đi những "điểm chạm" tinh tế đó.
"Mình phải tìm được bản thảo gốc," cô tự nhủ.
Trong khi đó, tại căn hộ cũ, Trình Niệm đã bắt đầu dọn dẹp giá vẽ. Anh không vẽ tranh dầu ngay, mà bắt đầu bằng những bức ký họa. Anh vẽ lại bà cụ bán kem, vẽ lại con mèo, và vẽ lại dáng vẻ của Tô Diệp khi cô ngồi gọt táo.
Mỗi nét vẽ của anh bây giờ không còn nặng nề như trước. Chúng nhẹ nhàng hơn, như thể anh đang trút bỏ dần những xiềng xích trong lòng.
Chiều hôm đó, Tô Diệp chạy đến với một tin vui. "Trình Niệm! Anh xem này!"
Cô chìa ra một tờ tạp chí nghệ thuật cũ mà cô đã vất vả mượn được từ kho lưu trữ. "Đây là bức tranh đầu tiên của anh được đăng báo, trước cả vụ bê bối. Anh nhìn kỹ góc dưới cùng bên trái đi. Có một biểu tượng nhỏ hình chiếc lá đúng không?"
Trình Niệm cầm lấy tờ báo, tay anh hơi run. "Đúng, đó là ký hiệu tôi thường vẽ để dành tặng mẹ. Bà tên là Diệp, nghĩa là Lá."
"Chính nó!" Tô Diệp hào hứng. "Lâm Hạo chắc chắn không biết ý nghĩa của nó nên anh ta không thể bắt chước hoàn hảo trong các bản thảo ăn cắp. Nếu chúng ta tìm được bản thảo gốc mà anh đã vẽ cho buổi triển lãm năm đó, chúng ta có thể chứng minh anh ta đã ăn cắp."
Trình Niệm trầm ngâm: "Toàn bộ bản thảo năm đó tôi đều để lại phòng tranh cũ, sau đó Lâm Hạo nói rằng chúng đã bị hỏa hoạn thiêu rụi hết rồi."
"Anh ta nói dối!" Tô Diệp quả quyết. "Một kẻ tham lam như hắn sẽ không bao giờ đốt đi những thứ có thể hái ra tiền. Hắn chắc chắn đang giữ chúng ở một nơi nào đó."
Ánh mắt Trình Niệm dần trở nên sắc bén. Ngọn lửa đam mê và sự phẫn nộ chính đáng đang được nhen nhóm lại. Anh không còn muốn chạy trốn nữa. Anh muốn lấy lại danh dự, không phải cho bản thân anh, mà là cho người mẹ đã khuất và cho cô gái đang vì anh mà nỗ lực hết mình.
"Tô Diệp, cô có dám cùng tôi đánh cược một lần không?" Trình Niệm hỏi, ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy sự tin cậy.
"Dám chứ! Anh muốn làm gì?"
"Tôi sẽ tham gia cuộc thi vẽ tranh ẩn danh 'Sắc Màu Thành Phố' sắp tới. Tôi sẽ vẽ lại chính bức tranh mà hắn đã đánh cắp, nhưng với một phiên bản hoàn thiện hơn mà hắn không bao giờ có thể sao chép được linh hồn của nó. Tôi sẽ bắt hắn phải tự lộ diện."
Tô Diệp nhìn anh, trái tim cô đập rộn ràng. Đây chính là Trình Niệm mà cô muốn thấy – một họa sĩ hiên ngang, sẵn sàng dùng nghệ thuật để đòi lại công lý.
"Được! Tôi sẽ làm truyền thông cho anh. Chúng ta sẽ cho cả thành phố này thấy, ai mới là Phù thủy thực sự!"
Dưới ánh đèn đường lờ mờ của quận Thành Tây, hai cái bóng trẻ tuổi in dài trên mặt đất. Một người là gió, một người là nắng, họ đang cùng nhau chuẩn bị cho một cuộc lật đổ ngoạn mục.