Quyết định tham gia cuộc thi "Sắc Màu Thành Phố" giống như việc mở toang một cánh cửa đã rỉ sét bấy lâu. Trình Niệm bắt đầu thay đổi. Anh không còn ngồi bất động cả ngày nữa mà bắt đầu dọn dẹp lại đống toan cũ, phân loại các tuýp màu còn dùng được.
Tô Diệp trở thành người trợ lý mẫn cán nhất mà anh từng có. Mỗi sáng, trước khi lên lớp, cô đều tạt qua với một túi bánh bao hoặc vài bắp ngô luộc. Cô còn mang đến cho anh những bó hoa dại mua ở chợ sớm – không phải hoa hồng sang trọng, mà là những nhành cỏ lau, hoa xuyến chi, hay những bông cúc dại vàng rực.
"Trình Niệm, anh nhìn này, đây không phải là màu vàng đơn thuần," cô đặt một bông cúc lên bàn. "Đây là màu vàng của sự kiên cường. Nó mọc ở lề đường, bị người ta giẫm lên nhưng vẫn nở hoa rực rỡ."
Trình Niệm nhìn bông hoa, rồi nhìn đôi bàn tay nhỏ bé của cô đang lấm lem vì giúp anh pha màu. Anh cầm cây cọ lên, cảm giác gỗ của thân cọ vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Ba năm không vẽ tranh nghiêm túc, những khớp tay của anh đôi khi cứng nhắc, nhưng khi đầu cọ chạm vào toan, một luồng điện chạy dọc sống lưng anh.
Anh không vẽ những gì cao siêu. Theo kế hoạch, anh bắt đầu vẽ lại bức tranh "Hoàng hôn trên phố cũ" – tác phẩm mà Lâm Hạo đã đánh cắp ý tưởng năm xưa. Nhưng lần này, anh không vẽ theo trí nhớ cũ. Anh vẽ bằng cảm nhận của hiện tại, với bóng dáng một cô gái đang đứng dưới ánh chiều tà, tay cầm máy ảnh, tóc bay trong gió.
"Tô Diệp, đứng yên đó một chút," Trình Niệm nói khẽ.
Tô Diệp ngẩn người, rồi ngoan ngoãn đứng im bên cửa sổ. Ánh nắng chiều của quận Thành Tây hắt qua khe cửa, dát một lớp vàng mỏng lên sống mũi và đôi mắt trong veo của cô. Trình Niệm đưa cọ, những nét vẽ đầu tiên mềm mại lạ thường. Anh nhận ra, sự cứu rỗi không nằm ở việc anh vẽ lại được như xưa, mà là anh đã tìm thấy một lý do mới để yêu cuộc đời này.
Nhưng việc quay lại không hề dễ dàng. Những cơn đau đầu do di chứng tâm lý đôi khi lại ập đến. Có những lúc Trình Niệm đang vẽ, đôi mắt anh bỗng nhòe đi, mọi thứ lại trở về một màu xám xịt của tro tàn. Anh ném cọ, thở dốc, mồ hôi vã ra như tắm.
Những lúc ấy, Tô Diệp không nói những lời sáo rỗng. Cô chỉ im lặng đi tới, nắm chặt lấy tay anh, để hơi ấm từ lòng bàn tay cô truyền sang anh.
"Không sao đâu," cô thì thầm. "Mưa rồi sẽ tạnh. Anh chỉ cần thở thôi, mọi chuyện cứ để tôi lo."
Nhờ sự kiên trì đó, bức tranh dần dần hiện hình. Màu sắc trên toan của Trình Niệm không còn u uất như trước. Chúng mang một vẻ đẹp trầm mặc nhưng ẩn chứa sức sống mãnh liệt.
Ở phía bên kia thành phố, Lâm Hạo đang bắt đầu cảm thấy bất an. Hắn nghe phong phanh có một họa sĩ ẩn danh đang mua rất nhiều họa phẩm loại tốt ở cửa hàng nghệ thuật quen thuộc. Hắn lo sợ, nỗi lo sợ của một kẻ đứng trên đỉnh cao bằng đôi chân của người khác.