Để có tiền mua những loại màu dầu cao cấp nhất cho Trình Niệm, Tô Diệp đã nhận thêm công việc làm thêm tại một tòa soạn báo địa phương. Cô viết bài vào ban đêm và đi học vào ban ngày. Sự mệt mỏi bắt đầu hiện rõ trên đôi mắt quầng thâm của cô, nhưng chưa bao giờ cô than vãn với anh một lời.
Một buổi tối, khi Trình Niệm đang tập trung tỉa lại những sợi tóc của nhân vật trong tranh, anh tình cờ nhìn thấy cuốn sổ tay của Tô Diệp rơi trên sàn. Anh nhặt lên, định đặt lại lên bàn thì những dòng chữ viết vội đập vào mắt:
"Ngày... tháng... Hôm nay Trình Niệm đã cười. Dù chỉ là một cái nhếch môi rất nhẹ khi thấy con mèo hàng xóm đi lạc vào phòng, nhưng mình biết anh ấy đang dần trở lại. Mình phải làm thêm ca đêm tuần này để đủ tiền mua bộ cọ lông chồn cho anh ấy. Trình Niệm ơi, hãy cố lên, thế giới này nợ anh một lời xin lỗi, và em sẽ là người đòi lại nó."
Tay Trình Niệm run lên. Anh nhìn cô gái đang nằm gục trên bàn bên cạnh, hơi thở đều đặn vì quá mệt mỏi. Trái tim vốn đã chai sạn của anh đau thắt lại. Anh chợt nhận ra mình đã quá ích kỷ khi cứ mải mê với nỗi đau của bản thân mà quên mất rằng, người con gái này đang gánh vác cả thế giới của anh trên đôi vai gầy guộc đó.
Anh nhẹ nhàng bế cô lên, đặt cô nằm lên chiếc sofa nhỏ duy nhất trong phòng. Tô Diệp khẽ cựa mình, miệng lẩm bẩm: "Màu vàng chanh... Trình Niệm... thiếu màu vàng chanh..."
Trình Niệm ngồi xuống bên cạnh, vuốt lọn tóc bết mồ hôi trên trán cô. "Đủ rồi, Tô Diệp. Em đã làm đủ rồi. Bây giờ đến lượt anh."
Sáng hôm sau, khi Tô Diệp tỉnh dậy, cô thấy một bát cháo nóng đặt trên bàn cùng một tờ giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa: "Tôi ra ngoài một lát. Ăn hết cháo rồi hãy đi làm."
Trình Niệm đã đi tìm giáo sư cũ của mình – thầy giáo Mạnh. Ông là người duy nhất năm xưa đã đứng ra bênh vực anh nhưng bị sức mạnh đồng tiền của gia đình Lâm Hạo dập tắt.
Gặp lại người học trò thiên tài sau ba năm, thầy Mạnh không kìm được nước mắt. Nhìn thấy ánh lửa trong mắt Trình Niệm đã cháy trở lại, ông biết thiên tài chưa bao giờ chết đi.
"Thầy ơi, em muốn xem lại hồ sơ vụ bê bối năm đó," Trình Niệm nói, giọng kiên định.
Thầy Mạnh thở dài, lấy ra một phong bì cũ từ trong ngăn kéo khóa kín. "Thầy vẫn giữ nó. Thầy biết một ngày nào đó em sẽ quay lại. Có một điều em cần biết, Lâm Hạo không chỉ ăn cắp ý tưởng, hắn ta còn mua chuộc cả giám định viên màu sắc để biến những bức tranh của em thành bằng chứng giả chống lại em."
Trình Niệm siết chặt tay. Hóa ra sự phản bội còn sâu cay hơn anh tưởng. Nhưng bây giờ, anh không còn một mình. Anh có thầy Mạnh, và đặc biệt là có Tô Diệp. Những mảnh vỡ của quá khứ bắt đầu được ghép lại, không phải để tạo ra một nỗi đau mới, mà để làm bệ phóng cho sự thật.