MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Dừng Của Những Trái Tim Lạc LốiChương 12: ĐÊM TRƯỚC CUỘC CHIẾN

Trạm Dừng Của Những Trái Tim Lạc Lối

Chương 12: ĐÊM TRƯỚC CUỘC CHIẾN

641 từ · ~4 phút đọc

Thời hạn nộp tác phẩm cho cuộc thi "Sắc Màu Thành Phố" chỉ còn ba ngày. Không khí trong căn hộ ở quận Thành Tây trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết.

Bức tranh của Trình Niệm đã hoàn thiện đến 90%. Nó đẹp đến mức Tô Diệp mỗi lần nhìn vào đều cảm thấy như bị hút hồn. Đó là một sự kết hợp hoàn hảo giữa kỹ thuật điêu luyện và cảm xúc thực tại. Nhân vật chính trong tranh – người con gái dưới ánh chiều tà – không chỉ là một hình ảnh, mà là biểu tượng của hy vọng.

"Tôi sẽ đặt tên bức tranh là 'Nắng Sau Cánh Cửa'," Trình Niệm nói khi đang phủ một lớp varnish bảo vệ lên bề mặt toan.

Tô Diệp mỉm cười, mắt cô sáng lấp lánh: "Cái tên rất hợp với anh. Sau cuộc thi này, mọi người sẽ biết Trình Niệm đã thực sự trở lại."

Tuy nhiên, sự việc không diễn ra suôn sẻ như họ tưởng. Lâm Hạo thông qua các mối quan hệ đã biết được việc Trình Niệm liên lạc với thầy Mạnh. Hắn cảm thấy bị đe dọa thực sự. Một kế hoạch hèn hạ khác lại được vạch ra.

Đêm đó, khi Tô Diệp đang trên đường về nhà sau ca làm thêm, cô cảm thấy có người bám theo mình. Trong con hẻm vắng dẫn vào khu tập thể, hai gã đàn ông lạ mặt chặn đường cô.

"Cô bé, đừng xen vào chuyện của người khác nếu muốn tốt nghiệp yên ổn," một gã gằn giọng, tay cầm một xấp ảnh chụp cô và Trình Niệm đang thân mật. "Nếu cô còn tiếp tục giúp gã họa sĩ hết thời đó, chúng tôi không đảm bảo những tấm hình này sẽ không xuất hiện trên bảng tin của trường đâu."

Tô Diệp run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì cô kinh tởm sự hèn hạ của bọn chúng. Cô hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào gã đàn ông: "Các người cứ việc tung ra. Tôi không làm gì sai trái. Nhưng hãy nói với chủ nhân của các người rằng, dù có che bầu trời bằng một bàn tay, thì mặt trời vẫn sẽ mọc. Sự thật về vụ đạo nhái sẽ được phơi bày."

Một gã định lao tới giằng lấy túi xách của cô thì một bóng đen từ phía sau lao tới. Đó là Trình Niệm. Anh đã lo lắng khi thấy cô về muộn nên đã đi đón.

Trình Niệm không nói một lời, anh đứng chắn trước Tô Diệp như một bức tường vững chãi. Ánh mắt anh lúc đó sắc lẹm và đáng sợ đến mức hai kẻ kia phải chùn bước.

"Về nói với Lâm Hạo," Trình Niệm gằn từng chữ, "Nếu hắn còn dám chạm vào một sợi tóc của cô ấy, tôi sẽ không chỉ lấy lại danh dự, mà sẽ khiến hắn không còn chỗ đứng trong cái thành phố này."

Sau khi bọn chúng rút lui, Trình Niệm quay lại, lo lắng kiểm tra khắp người Tô Diệp. "Em có sao không? Xin lỗi, là tại anh kéo em vào đống bùn lầy này."

Tô Diệp lắc đầu, cô đột ngột ôm chầm lấy anh. Đầu cô tựa vào ngực anh, nghe thấy tiếng tim anh đập mạnh mẽ. "Em không sợ. Chỉ cần anh không bỏ cuộc, em sẽ luôn ở đây."

Trình Niệm ôm chặt lấy cô. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, anh thầm thề với lòng mình, dù có phải đánh đổi bất cứ giá nào, anh cũng sẽ bảo vệ cô gái này – vệt nắng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của anh.

Ngày mai, tác phẩm sẽ được gửi đi. Cuộc chiến thực sự dưới ánh hào quang của giới nghệ thuật chính thức bắt đầu.