MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrạm Dừng Của Những Trái Tim Lạc LốiChương 13: CUỘC ĐUA DƯỚI ÁNH ĐÈN

Trạm Dừng Của Những Trái Tim Lạc Lối

Chương 13: CUỘC ĐUA DƯỚI ÁNH ĐÈN

702 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, bầu trời thành phố trong xanh một cách lạ kỳ sau những ngày mưa dầm dề. Tô Diệp giúp Trình Niệm đóng gói bức tranh "Nắng Sau Cánh Cửa" vào một thùng gỗ chuyên dụng. Dù anh vẫn dùng tên giả để đăng ký thi, nhưng cả hai đều hiểu rằng, ngay khi bức tranh này được treo lên, nó sẽ tạo ra một cơn địa chấn.

Triển lãm "Sắc Màu Thành Phố" được tổ chức tại Nhà triển lãm Mỹ thuật Quốc gia. Đây là nơi hội tụ những tên tuổi hàng đầu và cũng là nơi Lâm Hạo đang giữ vai trò là "Cố vấn nghệ thuật trẻ".

"Trình Niệm, anh cứ ở nhà nghỉ ngơi. Em sẽ mang tranh đến nộp," Tô Diệp vừa thắt dây thừng vừa nói. Cô không muốn anh phải đối mặt với những ánh mắt soi mói quá sớm.

Trình Niệm nắm lấy tay cô, ánh mắt anh giờ đây đã bớt đi sự u uất và thay vào đó là sự kiên định: "Không, em đã đi cùng anh suốt quãng đường hầm tối tăm rồi, lúc thấy ánh sáng, anh không thể để em đi một mình."

Họ cùng nhau đến trung tâm triển lãm. Giữa không gian sang trọng, sặc mùi tiền bạc và những lời sáo rỗng, sự xuất hiện của hai người với trang phục giản dị trông có vẻ lạc lõng. Nhưng Trình Niệm vẫn ngẩng cao đầu. Anh bước qua những bức họa đắt tiền của Lâm Hạo đang được treo ở vị trí trung tâm, không một lần liếc nhìn.

Khi thủ tục nộp tranh hoàn tất, Tô Diệp thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay khi họ định rời đi, Lâm Hạo từ phía sau bước tới cùng một nhóm phóng viên. Hắn nở một nụ cười giả tạo, giọng nói oang oang để gây sự chú ý:

"Ôi, nhìn xem ai đây? Chẳng phải là 'cựu thiên tài' Trình Niệm sao? Cậu đến đây để học hỏi hay là định nộp tranh dự thi với tư cách một kẻ nghiệp dư?"

Đám phóng viên bắt đầu xì xào. Cái tên Trình Niệm vẫn còn là một vết sẹo trong giới hội họa ba năm trước. Họ bắt đầu đưa máy ảnh lên chụp. Trình Niệm siết chặt tay, nhưng trước khi anh kịp lên tiếng, Tô Diệp đã bước lên trước một bước.

"Chào anh Lâm. Chúng tôi đến đây để nộp tranh. Còn việc là 'nghiệp dư' hay 'thiên tài', hãy để hội đồng giám khảo đánh giá qua tác phẩm, thay vì đánh giá qua cái miệng của một người đang lo lắng về vị thế của mình," Tô Diệp mỉm cười, giọng nói vừa đủ để các phóng viên nghe thấy.

Lâm Hạo biến sắc, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin: "Được thôi, tôi rất mong chờ được thấy tác phẩm của cậu... nếu nó không bị loại ngay từ vòng gửi xe vì đạo nhái."

Sau khi thoát khỏi đám đông, Trình Niệm và Tô Diệp ngồi dưới gốc cây ngô đồng bên ngoài nhà triển lãm. Trình Niệm thở hắt ra, đôi vai anh run nhẹ. Sự công kích của dư luận vẫn là một thứ gì đó cực kỳ tàn nhẫn.

"Em xin lỗi, em đã quá nóng nảy," Tô Diệp cúi đầu.

"Không, em làm tốt lắm," Trình Niệm đưa tay xoa đầu cô, một hành động thân mật tự nhiên mà cả hai đều không nhận ra. "Ba năm qua, anh đã quá hèn nhát khi không dám đối mặt. Chính sự dũng cảm của em đã dạy cho anh cách đứng thẳng."

Tuy nhiên, sự thách thức của họ đã khiến Lâm Hạo điên tiết. Ngay đêm đó, khi các bức tranh được lưu kho chờ chấm điểm, một bóng đen đã lẻn vào phòng chứa tác phẩm. Hắn ta không phá hủy bức tranh, vì điều đó quá lộ liễu. Hắn lấy ra một tuýp dung môi đặc biệt, thứ có thể làm phai màu dầu từ từ khi gặp ánh sáng mạnh, khiến bức tranh sẽ trở nên loang lổ và mất đi vẻ đẹp vốn có ngay khi được mang ra trước hội đồng giám khảo vào sáng hôm sau.