Sáng ngày chấm giải, không khí tại sảnh chính vô cùng căng thẳng. Hội đồng giám khảo gồm những lão làng trong ngành đang đi qua từng bức tranh. Tô Diệp và Trình Niệm đứng ở một góc xa, lo lắng quan sát.
Khi nhân viên kéo tấm rèm che bức tranh "Nắng Sau Cánh Cửa", một tiếng xì xào kinh ngạc vang lên. Nhưng ngay lập tức, Trình Niệm nhận ra có điều gì đó không ổn. Dưới ánh đèn spotlight cực mạnh, những mảng màu trên khuôn mặt cô gái trong tranh bắt đầu có dấu hiệu bị "chảy". Màu da hồng hào mà anh dày công pha chế đang dần chuyển sang một sắc thái xám xịt kỳ lạ.
"Không ổn rồi, màu bị hỏng!" Trình Niệm thốt lên, mặt anh tái mét.
Lâm Hạo đứng phía xa, cầm ly rượu vang trên tay, môi nhếch lên một nụ cười thắng lợi. Hắn biết loại dung môi đó chỉ tác động lên những bức tranh mới vẽ chưa đủ 6 tháng để khô hoàn toàn.
Tô Diệp nhìn thấy sự sụp đổ trong mắt Trình Niệm. Nếu lần này anh thất bại, anh sẽ không bao giờ đứng lên được nữa. Cô nhìn quanh, não bộ hoạt động hết công suất của một người làm báo luôn đối mặt với tình huống khẩn cấp.
"Trình Niệm, anh nghe em nói!" Cô nắm chặt vai anh. "Dung môi đó chỉ phản ứng với nhiệt và ánh sáng mạnh. Chúng ta phải tắt bớt đèn và dùng một thứ gì đó để trung hòa nó ngay lập tức. Anh có mang theo bộ màu bổ sung không?"
"Có, nhưng họ sẽ không cho phép chúng ta sửa tranh tại chỗ," Trình Niệm tuyệt vọng.
"Để em!" Tô Diệp dứt lời, cô lao về phía hội đồng giám khảo. Với bản lĩnh của một sinh viên báo chí, cô lớn tiếng: "Thưa các vị giám khảo, tôi có một ý kiến về việc trưng bày tác phẩm này. Bức tranh này mang tên 'Nắng Sau Cánh Cửa', nó không nên được xem dưới ánh đèn nhân tạo rực rỡ này. Nó cần ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ phía Tây kia để bộc lộ hết linh hồn."
Chủ tịch hội đồng giám khảo, một cụ già tóc bạc trắng, hơi nhướng mày: "Cô gái, cô là ai?"
"Tôi là đôi mắt của họa sĩ," Tô Diệp dõng dạc. "Nghệ thuật không chỉ là nhìn, mà là cảm nhận đúng không gian. Xin hãy cho chúng tôi 5 phút để điều chỉnh ánh sáng."
Sự tự tin của cô đã thuyết phục được ông cụ. Đèn spotlight được tắt đi, ánh nắng thực sự từ cửa sổ hắt vào. Điều kỳ diệu xảy ra: Khi không còn nhiệt lượng từ đèn điện, quá trình phân hủy màu dừng lại. Ánh nắng tự nhiên khiến những vệt màu đang chảy trông như những giọt nước mắt thực sự trên khuôn mặt nhân vật, tạo ra một hiệu ứng cảm xúc đau đớn đến xé lòng mà chính Trình Niệm cũng không ngờ tới.
"Thật tuyệt vời..." Vị chủ tịch thốt lên. "Sự đau khổ hòa quyện vào ánh sáng. Đây là một kiệt tác của sự sống."
Trình Niệm đứng lặng người. Anh nhìn Tô Diệp, cô đang thở hổn hển nhưng đôi mắt sáng rực niềm vui. Anh hiểu rằng, không phải anh đang vẽ tranh, mà chính anh và cô đang cùng nhau tạo ra một tác phẩm nghệ thuật về sự tồn tại.
Lâm Hạo đứng đó, chiếc ly trong tay hắn vỡ tan. Hắn không hiểu tại sao kế hoạch hoàn hảo của mình lại trở thành chất xúc tác giúp bức tranh của Trình Niệm trở nên ám ảnh và chân thực hơn bao giờ hết.