Kết quả cuộc thi được công bố ngay chiều hôm đó. Bức tranh "Nắng Sau Cánh Cửa" đoạt giải Đặc biệt. Khi cái tên "Trình Niệm" được xướng lên, toàn bộ khán phòng lặng đi trong vài giây trước khi vỡ òa trong những tiếng vỗ tay và cả những tiếng xì xào kinh ngạc.
Trình Niệm bước lên bục nhận giải. Anh không còn là gã họa sĩ rách rưới trong hẻm nhỏ. Anh mặc chiếc sơ mi trắng mà Tô Diệp đã tự tay ủi phẳng, dáng người cao ráo, gương mặt thanh tú toát lên vẻ điềm tĩnh của một người đã đi qua bão giông.
"Tác phẩm này," Trình Niệm nhìn về phía Tô Diệp đang đứng ở cuối khán phòng, "không thuộc về mình tôi. Nó thuộc về người đã cho tôi thấy màu sắc khi thế giới của tôi chỉ toàn màu xám. Nó thuộc về sự thật."
Ngay lúc đó, các phóng viên ùa tới. Lâm Hạo định lẻn ra ngoài nhưng đã bị Tô Diệp và thầy Mạnh chặn lại. Thầy Mạnh cầm trên tay một xấp tài liệu – những bằng chứng về việc Lâm Hạo đã mua chuộc giám định viên ba năm trước mà thầy đã âm thầm thu thập được.
"Lâm Hạo, anh định đi đâu?" Tô Diệp cầm chiếc máy ghi âm lên. "Tôi có vài câu hỏi về việc anh đã sử dụng dung môi phá hoại tác phẩm đêm qua. Mọi hành động của anh đã được camera hành trình của một chiếc xe đậu bên ngoài nhà kho ghi lại một phần." (Đây là một đòn "rung cây nhát khỉ" đầy thông minh của cô).
Lâm Hạo tái mét, hắn lắp bắp không ra lời. Sự hoảng loạn trong mắt hắn chính là minh chứng rõ nhất cho tội lỗi bấy lâu nay. Đám phóng viên, nhạy bén như những con sói, ngay lập tức chuyển hướng ống kính từ Trình Niệm sang Lâm Hạo.
Cuộc đổi ngôi diễn ra ngay tại nơi mà ba năm trước Trình Niệm đã mất tất cả.
Tối hôm đó, Trình Niệm và Tô Diệp đi bộ dọc bờ sông. Gió đêm thổi lồng lộng, mang theo hơi nước mát lạnh. Họ không nói gì nhiều, nhưng sự gắn kết giữa họ đã vượt xa những lời thề thốt.
"Trình Niệm, anh có thấy màu sắc lại chưa?" Tô Diệp hỏi khẽ.
Trình Niệm dừng bước, anh nhìn cô, nhìn ánh đèn thành phố lung linh phản chiếu trong đôi mắt cô. Anh mỉm cười, một nụ cười chân thành và nhẹ nhõm nhất từ trước đến nay.
"Anh thấy rồi. Màu của em... là màu đẹp nhất."
Anh khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô. Đó không phải là một nụ hôn mãnh liệt, mà là lời hứa về một tương lai nơi họ sẽ cùng nhau vẽ nên những chương mới của cuộc đời.
Nhưng họ biết, đây mới chỉ là sự bắt đầu. Lâm Hạo vẫn còn những thế lực đằng sau, và danh dự của Trình Niệm cần được phục hồi hoàn toàn trên mặt pháp lý. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, gió đã yên và bão đã lặng trong lòng họ.