Trong bóng tối hư vô của ý thức, Diệp Huyền An cảm thấy linh hồn mình như một cánh bèo trôi dạt giữa dòng nước ấm áp. Một giọng nói cơ khí, lạnh lẽo bỗng vang lên trong đầu hắn, cắt ngang sự tĩnh lặng:
[Ting! Phát hiện linh hồn phù hợp. Đang tiến hành dung nhập... 10%... 50%... 100%.] [Chúc mừng ký chủ xuyên không đến Cửu Tiêu giới. Hệ thống "Nghịch Lý" chính thức khởi động.]
Diệp Huyền An từ từ mở mắt. Đập vào mắt hắn không phải là trần nhà bệnh viện đầy mùi thuốc sát trùng, cũng chẳng phải căn phòng trọ chật hẹp của một gã nhân viên văn phòng làm việc đến kiệt sức mà chết. Trước mắt hắn là một vòm trần cao vút, được chạm khắc bằng ngọc thạch màu tím, lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm.
Hắn đang nằm trên một chiếc giường khổng lồ được tạc từ một khối vạn năm hàn băng nguyên vẹn, tỏa ra hơi lạnh dịu nhẹ, khiến toàn bộ lỗ chân lông trên cơ thể hắn giãn nở, sảng khoái đến mức muốn run rẩy.
"Xuyên không rồi sao?" Diệp Huyền An lầm bầm, ký ức về kiếp trước hiện về như một cuốn phim buồn. Hắn đã sống một đời cật lực, cống hiến cả thanh xuân cho công việc để rồi gục ngã trên bàn làm việc vào lúc 3 giờ sáng. Lúc này, nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng trắng trẻo như ngọc của mình, Diệp Huyền An thầm hạ quyết tâm:
"Kiếp trước ta đã làm việc như trâu bò rồi. Kiếp này, bất kể thân phận là gì, ta thề... ta sẽ nằm ngửa! Ai cũng đừng hòng bắt ta đứng dậy!"
Vừa dứt lời, một luồng thông tin khổng lồ tràn vào não bộ. Diệp Huyền An sững sờ, rồi khóe môi hắn dần cong lên một nụ cười thỏa mãn.
Hóa ra, hắn hiện tại là đích tử của Diệp gia – gia tộc mạnh nhất Cửu Tiêu giới. Cha hắn, Diệp Kình Thiên, là Cửu Tiêu Đế Tôn, một người đàn ông chỉ cần hắt hơi một cái cũng đủ khiến mười vạn đại sơn sụp đổ. Mẹ hắn, Tô Nguyệt Dao, là Thánh nữ của Dao Trì Thánh Địa, người nắm giữ nguồn tài nguyên tu luyện nhiều đến mức có thể dùng để xây nhà.
"Thành đạt rồi! Cuối cùng ta cũng đầu thai đúng chỗ!" Diệp Huyền An sung sướng lăn lộn trên chiếc giường băng. "Cha mạnh nhất, mẹ giàu nhất, ta lại là con một. Đây chẳng phải là cuộc sống của một đại phú nhị đại trong truyền thuyết sao? Tu luyện làm gì? Tranh bá làm chi? Ta chỉ cần nằm đây hưởng phúc đến chết là đủ!"
[Ting! Hệ thống cảm nhận được ý chí mục nát của ký chủ. Nhiệm vụ đầu tiên: Hãy bước xuống giường, thực hiện mười động tác vươn vai để đón nhận ánh mặt trời. Phần thưởng: Một viên Tẩy Tủy Đan cấp thấp.]
Tiếng chuông hệ thống đột ngột vang lên khiến Diệp Huyền An nhíu mày. Hắn bĩu môi, kéo chiếc chăn làm từ tơ tằm vân mây trùm kín đầu, giọng ngái ngủ đáp lại:
— Hệ thống, ngươi bị ngáo à? Ngươi nhìn xem ta đang nằm trên cái gì? Đây là vạn năm hàn băng sàng! Ngươi có biết nằm đây một giờ bằng người ta tu luyện một tháng không? Ta dại gì mà bước xuống? Còn cái Tẩy Tủy Đan cấp thấp kia nữa... Nghe cái tên đã thấy rẻ tiền rồi. Thứ đó cho chó nhà ta, chắc nó còn chê đắng. Biến đi, đừng làm phiền ta ngủ nướng!
Diệp Huyền An vốn tưởng hệ thống sẽ nổi giận hoặc biến mất, nhưng không. Một dòng thông báo màu đỏ rực hiện lên trước mắt hắn:
[Ting! Ký chủ cực kỳ khinh thường phần thưởng cấp thấp, thể hiện tâm thế của một bậc vĩ nhân không màng lợi nhỏ. Hệ thống bắt đầu cưỡng ép nâng cấp phần thưởng theo cơ chế nghịch lý...] [Nâng cấp thành công! Chúc mừng ký chủ nhận được: Tiên Thể Tự Nhiên.]
"Cái gì? Tiên thể?"
Uỳnh!
Một tiếng sấm nổ vang trời ngay trên bầu trời cung điện Diệp gia. Linh khí trong vòng vạn dặm như bị một lực hút khổng lồ kéo đến, hóa thành những con rồng linh khí màu vàng kim rít gào rồi đâm thẳng vào đỉnh đầu Diệp Huyền An.
Hắn cảm thấy toàn thân nóng bừng, xương cốt kêu lạo rạo như tiếng hạt đậu rang. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn đang điên cuồng hấp thụ năng lượng, kinh mạch không cần vận công cũng tự động mở rộng gấp trăm lần. Tu vi của hắn bắt đầu nhảy vọt: Phàm nhân... Luyện Khí... Trúc Cơ... Kim Đan... Nguyên Anh!
— Đợi đã! Dừng lại! — Diệp Huyền An hoảng hốt kêu lên — Ta không muốn đột phá! Đột phá sẽ phải chịu lôi kiếp, lôi kiếp sẽ làm hỏng giường của ta! Hệ thống, ngươi là đồ độc ác!
Nhưng hệ thống hoàn toàn phớt lờ. Luồng ánh sáng ấy kéo dài tận mười phút, khiến cả cung điện lộng lẫy bị bao phủ trong một tầng hào quang thần thánh.
Rầm!
Cánh cửa ngọc thạch nặng ngàn cân bị đẩy ra. Một người đàn ông trung niên uy nghiêm, trên người khoác long bào thêu chỉ vàng, khí thế như vực sâu biển cả lao vào. Đó chính là Diệp Kình Thiên. Theo sau là một người phụ nữ tuyệt sắc, thanh tao như đóa sen tuyết, chính là mẹ hắn – Tô Nguyệt Dao.
Cả hai đứng khựng lại trước giường, trợn mắt nhìn đứa con trai vốn dĩ đang nằm dài nhưng khí thế trên người lại cuồn cuộn như sóng thần.
— Thiên nhi... con... con đột phá Nguyên Anh rồi? — Tô Nguyệt Dao che miệng kinh ngạc, nước mắt rưng rưng — Con trai ta vừa mới sinh ra chưa đầy tháng, không... vừa mới nằm ngủ một lát mà đã thành Nguyên Anh đại tu sĩ?
Diệp Kình Thiên nhìn chằm chằm vào những con rồng linh khí vẫn đang quấn quýt quanh người con trai, đôi tay ông run lên vì xúc động. Ông vốn lo lắng con trai mình sau này sẽ chỉ biết ăn chơi do được nuông chiều, nhưng cảnh tượng này đã đập tan mọi nghi ngờ.
— Đại đạo chí giản! — Diệp Kình Thiên trầm giọng hét lên, vẻ mặt đầy sự sùng bái — Hóa ra là vậy! An nhi của ta quả thực là thiên tài vạn cổ hiếm thấy. Nó nằm đó không phải vì lười biếng, mà là nó đang dùng tư thế thư thái nhất để hòa mình vào thiên địa, đạt đến cảnh giới "Thiên Nhân Hợp Nhất" mà ngay cả ta cũng chưa chạm tới được!
Diệp Huyền An nằm trên giường, mặt không còn giọt máu, nhìn lão cha đang hưng phấn quá độ của mình mà muốn khóc không ra nước mắt. Hắn thầm nghĩ: "Cha ơi, cha hiểu lầm rồi! Con thực sự chỉ là lười thôi mà! Cái hệ thống khốn kiếp này nó ép con mạnh lên đấy!"
— An nhi, con giỏi lắm! — Diệp Kình Thiên bước tới, định vỗ vai con trai nhưng bị luồng khí thế của Tiên Thể Tự Nhiên bật ngược lại — Thấy con nỗ lực như vậy, cha quyết định rồi. Ngày mai cha sẽ mang đến cho con mười bộ công pháp cấp Thần và một trăm bình linh dược thượng hạng để con... tiếp tục nằm tu luyện!
Diệp Huyền An nghe xong suýt chút nữa xỉu ngang. Mười bộ công pháp? Một trăm bình linh dược? Đó không phải là muốn mạng của hắn sao? Tu luyện cái gì chứ, hắn chỉ muốn làm một con sâu gạo thôi mà!
— Con không cần! — Diệp Huyền An gào lên — Cha mang đi đi! Con chê mấy cái công pháp đó dài dòng, con chê linh dược đó mùi khó ngửi! Con chỉ muốn yên tĩnh nằm đây thôi!
[Ting! Ký chủ kịch liệt từ chối công pháp cấp Thần và linh dược thượng hạng. Phát hiện ý chí tu luyện vượt xa đạo trời, không cần ngoại vật phụ trợ.] [Cơ chế nghịch lý khởi động: Chuyển hóa toàn bộ công pháp và dược lực thành "Kỹ năng bị động: Vạn Pháp Quy Nhất".] [Hiệu quả: Từ nay về sau, ký chủ không cần học công pháp, đối thủ thi triển chiêu thức gì, ký chủ chỉ cần nhìn một cái là tự động thông thạo và mạnh hơn đối thủ gấp mười lần.]
Diệp Huyền An chết lặng. Hắn nhìn lên trần nhà, cảm thấy bầu trời như sụp đổ dưới chân mình. Tại sao? Tại sao hắn càng cố gắng để được nhàn hạ, thế giới này lại càng ép hắn phải bá đạo?
Hắn nhìn lão cha đang cười ha hả vì tưởng con mình "thanh cao, không màng ngoại vật", lại nhìn mẹ mình đang âu yếm chuẩn bị đi lấy thêm chăn gối tốt nhất cho hắn ngủ, Diệp Huyền An thở dài một tiếng thật dài.
Cuộc đời của một phú nhị đại muốn nằm chờ chết, sao mà gian nan đến thế này?
"Hệ thống..." Diệp Huyền An nghiến răng nói trong tâm trí. "Ngươi chờ đó, ta sẽ tìm ra cách để thực sự trở thành một phế vật. Ngươi không thể ép ta làm anh hùng mãi được đâu!"
[Ting! Chúc ký chủ có một giấc ngủ ngon. Cảnh báo: Nếu ký chủ ngủ quá 8 tiếng, hệ thống sẽ ban tặng phần thưởng trừng phạt: "Cửu Chuyển Trường Sinh Công".]
Diệp Huyền An bật dậy như lò xo: — Ngươi... ngươi là đồ quỷ súc! Ngay cả ngủ cũng không cho ta ngủ đủ giấc sao?
Trong gian phòng ngọc thạch lộng lẫy, tiếng gào thét tuyệt vọng của vị thiên tài "vô địch" mới nổi vang lên, nhưng trong mắt những người hầu kẻ hạ đứng bên ngoài, đó lại là tiếng gầm uy nghiêm của một con rồng thiêng sắp vươn mình thống trị cả Cửu Tiêu giới.