MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTránh Ra! Để Ta Yên Tĩnh Làm Phú Nhị ĐạiChương 2: Hệ thống, ngươi biến đi, ta chỉ muốn ngủ!

Tránh Ra! Để Ta Yên Tĩnh Làm Phú Nhị Đại

Chương 2: Hệ thống, ngươi biến đi, ta chỉ muốn ngủ!

1,518 từ · ~8 phút đọc

Sau cơn chấn động tu vi bất ngờ ở chương trước, cung điện của Diệp Huyền An giờ đây chẳng khác nào một cấm địa thần thánh. Linh khí xung quanh đặc quánh đến mức kết thành những hạt sương li ti đậu trên những đóa hoa sen tuyết quanh giường. Nhưng đối với chủ nhân của căn phòng, đây chẳng khác nào một cơn ác mộng huy hoàng.

Diệp Huyền An nằm bẹp dí trên chiếc vạn năm hàn băng sàng, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần ngọc. Hắn đang cố gắng tiêu hóa cái gọi là "Kỹ năng bị động: Vạn Pháp Quy Nhất" mà hệ thống vừa cưỡng ép nhét vào đầu. Hắn cảm giác như mình là một cái ổ cứng dung lượng vô hạn, dù không muốn lưu trữ nhưng dữ liệu của cả thế giới cứ thế tràn vào.

— Tiểu Hắc, chúng ta thương lượng một chút được không? — Diệp Huyền An thì thầm trong đầu, giọng điệu đầy vẻ cầu xin — Ngươi thấy đó, ta là một người rất dễ thỏa mãn. Ta có gia thế này, có nhan sắc này, có cái giường này là đủ rồi. Ngươi đi tìm ai đó có chí khí, có huyết hải thâm thù, có ước mơ thống nhất thiên hạ mà ký chủ đi. Ta thực sự... lười lắm.

[Ting! Hệ thống Nghịch Lý nhắc nhở: Ký chủ đã ràng buộc linh hồn vĩnh viễn. Nhiệm vụ hàng ngày: Hãy bước ra khỏi phòng, hít thở không khí thanh tân và chào hỏi các trưởng lão trong tộc. Phần thưởng: Một thanh Thanh Phong Kiếm (Cấp hoàng).]

Diệp Huyền An hừ lạnh một tiếng, xoay người trùm chăn kín mít: — Chào hỏi? Ta mới là Đế tử, bọn họ thấy ta phải quỳ lạy mới đúng chứ? Hơn nữa, ra ngoài gió thổi làm khô da mặt ta thì sao? Còn cái Thanh Phong Kiếm gì đó... nghe tên thôi đã thấy nhẹ hẫng như lá lúa, cầm vào chỉ tổ làm hỏng phong thái nhàn nhã của ta. Không đi! Chết cũng không đi!

Hắn vừa dứt lời, không gian trong đầu lại vang lên âm thanh quen thuộc nhưng đáng ghét vô cùng.

[Ting! Phát hiện ký chủ có lòng tự trọng cực cao, khinh thường lễ nghi rườm rà và vũ khí tầm thường. Ký chủ sở hữu khí chất của một vương giả không cần cúi đầu trước bất kỳ ai.] [Cơ chế nghịch lý khởi động... Nâng cấp phần thưởng trừng phạt!] [Chúc mừng ký chủ nhận được: Thái Cổ Trọng Lực Trường (Cấp Thần) và Thiên Địa Đồng Thọ Kiếm (Cấp Đế).]

Uỳnh!

Cả tòa cung điện bỗng chốc rung chuyển. Một luồng áp lực vô hình nhưng nặng nề như cả vạn ngọn núi từ trên trời giáng xuống, bao phủ lấy toàn bộ khu vực của Diệp Huyền An. Những thị nữ đang đứng bên ngoài cung điện đồng loạt khuỵu gối, không phải vì họ muốn quỳ, mà vì trọng lực ở đây đột ngột tăng lên gấp trăm lần.

Chưa dừng lại ở đó, từ trong hư không, một thanh trọng kiếm đen kịt, tỏa ra hơi thở của sự hủy diệt và vĩnh hằng, từ từ hiện ra rồi cắm phập xuống ngay cạnh giường của Diệp Huyền An. Sàn nhà bằng ngọc thạch cứng nhất thế gian bị nó chém ngọt như đậu phụ.

— Cái quái gì thế này? — Diệp Huyền An bật dậy, nhìn thanh kiếm khổng lồ đang tỏa ra luồng sát khí khiến linh hồn hắn run rẩy — Hệ thống! Ngươi muốn ám sát ta à? Thanh kiếm này nặng ít nhất cũng phải vạn cân, ta nhấc nó kiểu gì? Mà cái trọng lực này nữa, ngươi muốn ép ta thành thịt băm sao?

Hắn vất vả chống tay định bước xuống giường để chạy trốn khỏi cái vùng trọng lực quái quỷ này, nhưng ngay khi chân hắn vừa chạm đất, cơ thể hắn tự động kích hoạt "Tiên Thể Tự Nhiên". Luồng áp lực vạn cân kia chạm vào người hắn bỗng chốc hóa thành dòng năng lượng tinh thuần nhất, rèn luyện gân cốt hắn mỗi giây mỗi phút.

Hắn không những không bị đè bẹp, mà còn cảm thấy... thoải mái lạ thường. Như thể đang được mát-xa bằng một lực đạo cực mạnh vậy.

Cùng lúc đó, phía ngoài cửa, Diệp Kình Thiên lại một lần nữa lao tới. Lần này, theo sau ông là một dàn trưởng lão râu tóc bạc phơ, ai nấy đều là những đại lão tu vi thâm hậu của Diệp gia. Họ dừng lại ở ranh giới của tòa cung điện, vẻ mặt đầy kinh hãi.

— Đế Tôn! Áp lực này... đây chẳng lẽ là "Thần Cấp Trọng Lực Vực"? — Đại trưởng lão giọng run rẩy hỏi.

Diệp Kình Thiên đứng ở rìa vực, ánh mắt sáng quắc như đuốc, nhìn vào bóng dáng con trai đang đứng (thực ra là đang loạng choạng) trong phòng. Ông hít một hơi thật sâu, giọng đầy sự thán phục:

— Không hổ là con trai của Diệp Kình Thiên ta! Các ngươi nhìn xem, An nhi chỉ mới bao nhiêu tuổi? Nó cảm thấy hoàn cảnh sống bình thường quá dễ dàng, nên đã tự mình thi triển đại thần thông, tạo ra vùng trọng lực này để tự rèn luyện bản thân ngay cả khi ngủ!

— Đúng vậy! — Nhị trưởng lão vuốt râu, mắt rưng rưng — Các thiên tài ngoài kia chỉ biết khổ luyện võ kỹ, còn Đế tử nhà ta ngay cả hơi thở cũng là đang chống chọi với sức mạnh thiên địa. Đây chính là tấm gương của sự nỗ lực! Chúng ta thật hổ thẹn khi nghĩ rằng Đế tử lười biếng.

Trong phòng, Diệp Huyền An nghe thấy những lời đó thì suýt chút nữa thổ huyết. Nỗ lực cái đầu các ngươi ấy! Ta đang bị hệ thống nó hành hạ!

Hắn nhìn thanh "Thiên Địa Đồng Thọ Kiếm" đang cắm ở đó, lòng đầy tức tối. Hắn quyết định phải vứt nó đi. Hắn dùng hết sức bình sinh, nắm lấy chuôi kiếm đen kịt kia, định ném ra cửa sổ để chứng minh mình không muốn làm "kiếm khách".

Nhưng hệ thống lại không để hắn toại nguyện.

[Ting! Ký chủ chủ động chạm vào Thiên Địa Đồng Thọ Kiếm. Phát hiện ký chủ muốn thử kiếm. Chuyển hóa hành động thành: Một kiếm định vạn cổ.]

Xoẹt!

Diệp Huyền An còn chưa kịp dùng lực để nhấc kiếm lên, thì một luồng kiếm ý đen kịt từ thanh kiếm phun trào, xuyên qua vách cung điện, lao vút lên bầu trời, chém đôi một đám mây lớn kéo dài hàng nghìn dặm. Bầu trời Cửu Tiêu giới bỗng chốc xuất hiện một vết nứt dài, lộ ra cả không gian hỗn loạn bên ngoài.

Các vị trưởng lão đứng ngoài cửa đồng loạt quỳ xuống, mặt cắt không còn giọt máu.

— Một kiếm... chém rách bầu trời?

Diệp Kình Thiên cũng lặng người. Ông tự hỏi liệu ở tuổi của con trai, mình có làm được một phần mười như thế không. Câu trả lời là: Không.

— An nhi! — Diệp Kình Thiên hét lớn, giọng nói vang vọng khắp sơn môn — Con không cần phải ép mình quá mức như vậy! Thiên phú của con đã đứng đầu vạn cổ rồi, hãy nghỉ ngơi một chút đi! Đừng để tu luyện làm kiệt sức!

Diệp Huyền An buông tay khỏi chuôi kiếm, ngã ngồi xuống giường, mặt mày xám xịt. Hắn uất ức nhìn vào khoảng không:

— Hệ thống... ta hận ngươi. Ta chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon, tại sao ngươi lại biến ta thành kẻ thù của bầu trời?

[Ting! Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ "luyện kiếm" (tự hiểu). Phần thưởng bổ sung cho sự siêng năng đột xuất: Một giấc ngủ sâu trong vòng 10 tiếng không bị quấy rầy.] [Lưu ý: Trong lúc ngủ, Thái Cổ Trọng Lực Trường sẽ tự động tăng gấp đôi để bảo vệ ký chủ.]

Diệp Huyền An nằm vật xuống, đắp chăn kín mít. Hắn mệt rồi. Hắn thực sự mệt rồi. Sức mạnh này, vinh quang này, đối với hắn chỉ là mây khói. Hắn chỉ muốn một cuộc sống bình yên của một con sâu gạo, nhưng cái hệ thống "Nghịch Lý" này dường như đã quyết tâm biến hắn thành một vị thần đứng trên đỉnh cao nhất của sự cô độc và... lười biếng.

Ngày hôm đó, tin tức về việc Đế tử Diệp gia một kiếm chém đôi bầu trời, tự tạo tuyệt địa để tu luyện đã lan truyền khắp Cửu Tiêu giới như một cơn lốc, khiến vô số thiên tài của các đại gia tộc khác phải rơi vào trầm cảm.

Còn Diệp Huyền An? Hắn đang bận ngủ, và trong giấc mơ, hắn thấy mình là một con heo nhỏ đang thong dong ăn cám trên một cánh đồng cỏ xanh rì, nơi không có hệ thống, không có kiếm và đặc biệt là không có trọng lực vạn cân.