Sau sự kiện một kiếm chém rách bầu trời, cung điện của Diệp Huyền An được liệt vào danh sách "Vùng cấm địa nguy hiểm nhất Diệp gia". Không ai dám bén mảng tới gần vì áp lực trọng lực kinh hồn kia, ngoại trừ một người.
Tô Nguyệt Dao – Thánh nữ Dao Trì, cũng là mẫu thân của Diệp Huyền An – đang bưng một chiếc bát bằng ngọc phỉ thúy, bên trong chứa một thứ chất lỏng màu tím sậm, tỏa ra mùi vị cực kỳ khó ngửi. Bà đi xuyên qua tầng trọng lực một cách nhẹ nhàng (nhờ vào tu vi Thánh nhân), gương mặt tràn đầy vẻ xót xa.
— An nhi của ta, con khổ quá rồi! — Tô Nguyệt Dao ngồi xuống cạnh giường, nhìn đứa con trai đang nằm thườn thượt với gương mặt "vô hồn" mà lòng đau như cắt — Phụ thân con thật quá đáng, thấy con tu luyện đến mức chém rách cả trời xanh mà không biết khuyên ngăn, lại còn đứng ngoài đó cổ vũ. Nhìn xem, con gầy đi rồi này!
Diệp Huyền An từ từ hé mắt, nhìn thấy bát thuốc tím lịm trên tay mẫu thân, sống lưng hắn lạnh toát. Hắn vốn dĩ là kẻ sợ đắng nhất trên đời. Kiếp trước mỗi lần ốm, hắn thà chịu đau chứ nhất quyết không uống thuốc.
— Mẫu thân... con không sao, con rất khỏe. Người mang thứ này đi đi được không? — Diệp Huyền An thều thào, cố gắng đẩy bát thuốc ra xa.
— Không được! — Tô Nguyệt Dao kiên quyết — Đây là "Cửu Vị Địa Hoàng Đắng Tâm Dịch", được nấu từ chín loại dược thảo cực phẩm của Dao Trì. Tuy mùi vị có hơi... nồng, và vị đắng của nó có thể khiến một vị Kim Đan tu sĩ bất tỉnh ngay lập tức, nhưng nó rất tốt cho việc bồi bổ thần hồn. Con tu luyện vất vả như vậy, phải uống hết chỗ này cho ta!
Diệp Huyền An nhìn bát thuốc đang bốc khói nghi ngút, mùi đắng nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến hắn muốn nôn mửa. Trong đầu hắn, tiếng chuông hệ thống lại vang lên như trêu ngươi.
[Ting! Nhiệm vụ hằng ngày: Uống hết bát "Cửu Vị Địa Hoàng Đắng Tâm Dịch" để tăng cường thể chất. Phần thưởng: 100 điểm kinh nghiệm và một viên "Đại Hồi Phục Đan".]
Diệp Huyền An nghiến răng, thầm chửi trong lòng: "Hệ thống, ngươi và mẫu thân ta cùng một phe đúng không? 100 điểm kinh nghiệm? Ngươi nghĩ ta là tân thủ mới vào nghề chắc? Còn viên thuốc kia nữa, nhìn là biết hàng vỉa hè rồi!"
Hắn quay sang mẫu thân, vẻ mặt đầy kiên định (thực chất là cực kỳ bài xích): — Mẫu thân, con đã nói rồi, con không cần ngoại vật! Thứ thuốc này vừa đắng vừa hôi, uống vào chỉ làm ô uế Tiên thể của con mà thôi. Con chê! Con cực kỳ chê nó! Người mang nó đi đổ đi, hoặc cho con mèo hoang ngoài cửa uống cũng được!
Tô Nguyệt Dao sững sờ. Bà chưa từng thấy đứa trẻ nào lại có thái độ quyết liệt với việc bồi bổ như vậy. Bà đang định khuyên thêm vài câu thì...
[Ting! Phát hiện ký chủ cực kỳ chê bai dược dịch cấp thấp. Ký chủ sở hữu tinh thần "Tự thân cường đại", không muốn dựa dẫm vào thuốc thang để thăng tiến.] [Cơ chế nghịch lý khởi động... Chuyển hóa phần thưởng trừng phạt!] [Chúc mừng ký chủ nhận được: Nghịch Thiên Tiên Tủy (Dạng sương mù).]
Vù!
Bát thuốc trên tay Tô Nguyệt Dao đột nhiên bốc hơi. Không phải là bay hơi bình thường, mà là toàn bộ dược tính bên trong bị một quy tắc tối cao hút lấy, nén lại thành một giọt tinh chất màu trắng tinh khôi như sữa mẹ, sau đó lập tức nổ tung thành một làn sương mù bao quanh Diệp Huyền An.
Làn sương này không có mùi đắng, ngược lại thơm dịu như hoa cỏ mùa xuân. Diệp Huyền An chỉ lỡ hít một hơi, cảm giác như toàn bộ tủy xương bên trong cơ thể đang được thay mới hoàn toàn.
Răng rắc! Răng rắc!
Tiếng xương cốt hắn reo hò. Tiên Thể Tự Nhiên của hắn từ sơ cấp trực tiếp tiến hóa lên trung cấp. Tu vi vừa mới ổn định ở Nguyên Anh sơ kỳ, nay lại bắt đầu rục rịch, nhích dần lên Nguyên Anh trung kỳ... rồi hậu kỳ!
Tô Nguyệt Dao nhìn bát ngọc trống rỗng trên tay, rồi nhìn làn sương mù thần thánh đang bao vây con trai mình, bà đứng hình mất năm giây. Với kiến thức của một Thánh nữ, bà lập tức nhận ra đây là gì.
— Đây là... Nghịch Thiên Tiên Tủy? Thứ chỉ có trong truyền thuyết, vạn năm mới kết tinh được một giọt? — Giọng bà run rẩy — An nhi... con đã đạt đến cảnh giới "Ngôn Xuất Pháp Tùy" (Nói ra thành luật) rồi sao? Con chê thuốc đắng, thiên địa liền lập tức biến thuốc thành Tiên tủy cho con dùng?
Diệp Huyền An há miệng thở dốc, hắn cảm thấy cơ thể mình bây giờ nhẹ bẫng, tràn đầy sức mạnh, nhưng tâm hồn thì lại nặng nề như đeo đá.
"Lại nữa! Lại nữa rồi!" Hắn gào thét trong lòng. "Ta chỉ muốn mẫu thân mang thuốc đi thôi mà! Tại sao nó lại biến thành Tiên tủy? Giờ thì hay rồi, tu vi tăng lên thế này, chắc chắn phụ thân sẽ lại bắt ta đi tham gia cái hội nghị thiên tài gì đó cho xem!"
Đúng như dự đoán, Diệp Kình Thiên từ ngoài cửa xông vào sau khi cảm nhận được biến động của Tiên tủy. Thấy con trai đang tỏa sáng lấp lánh như một pho tượng thần, ông cười vang chấn động cả cung điện:
— Ha ha ha! Nguyệt Dao, nàng thấy chưa? Ta đã nói con trai chúng ta không phải người thường mà! Nó chê dược dịch của nàng là đúng, vì cơ thể nó chỉ tương thích với Tiên tủy cấp cao nhất thôi!
Diệp Kình Thiên quay sang Diệp Huyền An, ánh mắt đầy vẻ kỳ vọng: — An nhi, ba ngày sau là Đại lễ tế trời của Diệp gia, mười vạn thế lực phụ thuộc đều sẽ tới tham dự. Với thiên tư này, con nhất định phải lộ diện để nhận lễ phong tước Đế tử. Con thấy thế nào?
Diệp Huyền An thở dài, mệt mỏi nằm vật xuống giường, kéo chăn qua đầu: — Con không đi. Người đông lắm, ồn ào, lại còn phải đứng lâu nữa. Con chê cái chức Đế tử đó, cha đưa cho ai thì đưa đi, con chỉ muốn nằm đây hưởng thụ sự yên tĩnh thôi.
Diệp Kình Thiên và Tô Nguyệt Dao nhìn nhau. Nếu là đứa trẻ khác nói câu này, chắc chắn sẽ bị ăn đòn vì tội ngạo mạn. Nhưng với Diệp Huyền An, họ lại nghĩ khác.
— Ta hiểu rồi. — Diệp Kình Thiên gật đầu đắc ý — Con muốn dùng sự "vắng mặt" để răn đe thiên hạ, chứng minh rằng dù không lộ diện, uy danh của con vẫn bao trùm Cửu Tiêu giới đúng không? Cao tay! Quả là cao tay!
Diệp Huyền An ở trong chăn: "..." (Cha ơi, con lạy cha, cha bớt não bổ hộ con cái!)
[Ting! Ký chủ chê bai chức vị Đế tử, khinh thường quyền lực thế gian.] [Cơ chế nghịch lý khởi động: Tặng kèm danh hiệu bị động "Uy Nghiêm Tuyệt Đối".] [Hiệu quả: Dù ký chủ nằm ngủ, bất kỳ ai có ý đồ xấu khi nhìn thấy ký chủ đều sẽ tự động cảm thấy sợ hãi và quỳ lạy phục tùng.]
Diệp Huyền An hoàn toàn tuyệt vọng. Hắn nhận ra rằng, trong cái thế giới này, dù hắn có làm gì, nói gì, thì cái hệ thống quỷ quái và dàn người thân "thông minh quá mức" này cũng sẽ đẩy hắn lên đỉnh cao của sự bá đạo.
Hắn nhắm mắt lại, mặc kệ làn sương Tiên tủy vẫn đang không ngừng gột rửa cơ thể mình.
"Thôi kệ, miễn là không phải đứng dậy là được..."