Diệp Huyền An đã ngủ liên tục mười tiếng đồng hồ. Trong cơn mơ, hắn thấy mình đang nằm trên một đám mây kẹo bông mềm mại, xung quanh không có cha mẹ lải nhải, cũng chẳng có hệ thống cơ khí lạnh lùng. Nhưng hiện thực luôn tàn khốc hơn giấc mơ rất nhiều.
[Ting! Ký chủ đã ngủ quá 8 tiếng. Cảnh báo trừng phạt: "Cửu Chuyển Trường Sinh Công" đang được cưỡng ép vận hành...]
Một luồng khí tức xanh biếc, tràn đầy sức sống mãnh liệt như rừng già đại ngàn đột ngột nổ tung từ trong đan điền của Diệp Huyền An. Nó len lỏi vào từng thớ thịt, thanh lọc tạp chất, khiến tuổi thọ của hắn bắt đầu tăng vọt theo cấp số nhân. Một năm, mười năm, trăm năm... rồi nghìn năm!
Sự gia tăng sinh mệnh lực quá mức khiến Diệp Huyền An cảm thấy ngứa ngáy khắp người. Hắn khó chịu lật người, đôi mắt lờ đờ hé mở. Ánh nắng ban mai lọt qua khe cửa cung điện chiếu thẳng vào mặt khiến hắn cảm thấy hơi chói. Theo thói quen của một kẻ lười biếng vừa thức dậy, Diệp Huyền An há miệng thật to, vươn hai tay lên trời và thực hiện một cái ngáp dài đầy sảng khoái.
— Oa... oải quá đi... Ưm...
Đáng lẽ đó chỉ là một hành động sinh lý bình thường. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, cơ thể hắn hiện tại là "Tiên Thể Tự Nhiên" trung cấp, tu vi là Nguyên Anh hậu kỳ, lại còn đang mang trong mình "Cửu Chuyển Trường Sinh Công" và danh hiệu "Uy Nghiêm Tuyệt Đối".
Một cái ngáp của hắn, vô tình kéo theo một luồng linh khí khổng lồ từ bốn phương tám hướng hội tụ về, tạo thành một cơn lốc xoáy vô hình. Luồng âm thanh từ cổ họng hắn phát ra, qua sự khuếch đại của quy tắc hệ thống, đã biến thành một tiếng rống của Thái Cổ Thần Long.
Uỳnh!
Một vòng sóng âm màu vàng kim từ cung điện của Diệp Huyền An lan tỏa ra ngoài với tốc độ ánh sáng. Nó đi đến đâu, không gian ở đó vặn vẹo đến đấy.
Tại quảng trường lớn của Diệp gia, hàng vạn đệ tử đang tập luyện buổi sáng đồng loạt bị hất văng ra xa. Những chiếc chuông đồng nặng hàng tấn treo trên tháp cao tự động vang lên "Boong... Boong..." liên hồi dù không có người gõ.
Sóng âm không dừng lại ở đó. Nó vượt qua dãy núi vạn dặm của Diệp gia, lao thẳng vào lãnh thổ của các tông môn lân cận.
Tại Hắc Sát Giáo – một thế lực tà đạo đang âm mưu dòm ngó biên giới Diệp gia. Giáo chủ Hắc Sát đang ngồi trên ngai vàng, tay cầm chén máu tươi, cười lạnh nói: — Diệp gia gần đây liên tục có dị tượng, chắc chắn là có chí bảo xuất thế. Chúng ta phải nhân cơ hội...
Chưa kịp nói hết câu, một luồng uy áp từ trên trời giáng xuống.
Rắc! Rắc! Rắc!
Toàn bộ kiến trúc của Hắc Sát Giáo sụp đổ trong nháy mắt. Vị Giáo chủ tu vi Hóa Thần kỳ bị sóng âm quét qua, lồng ngực thắt lại, phun ra một ngụm máu lớn, ngã nhào xuống đất. Lão kinh hoàng nhìn về hướng cung điện Diệp gia, đôi môi run rẩy:
— Đây là... đây là tiếng gầm của vị đại năng nào? Chỉ một hơi thở đã trấn áp được ta cách xa vạn dặm? Diệp gia... thực sự có chân thần tọa trấn sao? Mau! Truyền lệnh xuống, rút toàn bộ gián điệp về, vĩnh viễn không được đắc tội Diệp gia!
Quay lại cung điện, Diệp Huyền An vừa ngáp xong, dụi dụi mắt thì thấy hệ thống hiện thông báo:
[Ting! Ký chủ thực hiện kỹ năng "Thần Long Tức" (Tiếng thở của thần rồng), trấn áp mười vạn tà quân, mang lại sự bình yên cho biên giới. Phần thưởng: Chiến công hiển hách. Nhận được: Thần Thú Tọa Kỵ "Cửu Thiên Kim Lân".]
Diệp Huyền An đứng hình. Hắn nhìn cái thông báo mà muốn chửi thề. — Thần Long Tức cái đầu ngươi! Ta chỉ ngáp một cái thôi mà! Còn nữa, Kim Lân gì đó? Ta không cần tọa kỵ! Tọa kỵ phải chăm sóc, phải cho ăn, lại còn phải cưỡi đi đây đi đó. Ta chê! Mang cái thứ phiền phức đó biến đi cho ta!
[Ting! Ký chủ cực kỳ khinh thường Thần thú, cho rằng tọa kỵ là vật ngoài thân không xứng tầm. Khí phách tự thân phi hành vắt ngang vũ trụ.] [Cơ chế nghịch lý khởi động... Nâng cấp phần thưởng trừng phạt!] [Chúc mừng ký chủ nhận được kỹ năng bị động: "Thiên Địa Bộ". Hiệu quả: Ký chủ không cần di chuyển, chỉ cần nghĩ đến nơi muốn tới, không gian tự động co rút đưa ký chủ đến đó (Tiết kiệm 100% sức lực).]
Diệp Huyền An thở dài thườn thượt. Đúng lúc này, cha hắn – Diệp Kình Thiên lại lao vào phòng với tốc độ bàn thờ, mặt mày hớn hở còn hơn cả trúng số.
— An nhi! Con trai ngoan của cha! Một cái ngáp của con vừa rồi đã khiến Hắc Sát Giáo tan tành, ba vạn quân địch ở biên cảnh sợ đến mức vứt giáp chạy lấy người! Cha vốn định phái quân đi trấn áp, không ngờ con nằm trong phòng cũng có thể bình định thiên hạ!
Diệp Kình Thiên bước tới, ánh mắt tràn đầy sự tự hào không giấu giếm: — Thấy con vất vả như vậy (ngáp một cái), mẹ con đã đích thân vào rừng lấy mật ong ngàn năm về pha nước cho con nhuận giọng. Còn cha, cha đã quyết định xây thêm một cái đình hóng mát trên đỉnh núi cao nhất để con có thể nằm... quan sát thế giới cho thoải mái.
Diệp Huyền An chỉ muốn lấy cái gối đập vào đầu mình cho ngất đi. Hắn thực sự không hiểu cái logic của gia tộc này. Hắn lười biếng thì bị coi là tu luyện cao thâm. Hắn ngáp thì bị coi là thần thông trấn thế. Hắn chê đồ thì hệ thống ban cho thứ xịn hơn.
Hắn lại nằm xuống, kéo chăn che kín mặt, giọng nói vang lên từ trong chăn: — Cha, người cho con yên tĩnh một chút đi. Con không muốn quan sát thế giới, con chỉ muốn quan sát cái chăn này thôi.
Diệp Kình Thiên gật đầu lia lịa, tay ra hiệu cho các thị nữ đi ra ngoài, nhẹ giọng nói: — Cha hiểu, cha hiểu. "Đại ẩn tại chăn", con đang muốn tu luyện tâm tính, đạt đến cảnh giới vô vi đúng không? Cha không làm phiền con nữa. Cứ nằm đi, thế giới này đã có cha bảo vệ, chỉ khi nào con thấy chán quá thì mới cần ngáp thêm cái nữa là được!
Diệp Huyền An: "..."
Căn phòng yên tĩnh trở lại, nhưng Diệp Huyền An biết, sự yên bình này chỉ là giả tạo. Với cái hệ thống "Nghịch Lý" này, mỗi một hành động lười biếng của hắn đều đang âm thầm biến hắn thành một con quái vật đáng sợ trong mắt cả thế giới.
Hắn nhìn vào bảng thuộc tính cá nhân:
Tên: Diệp Huyền An.
Tu vi: Nguyên Anh hậu kỳ (Đang tiến về Hóa Thần).
Kỹ năng: Ngáp (Có sức mạnh hủy diệt), Nằm (Tự động đột phá), Chê (Buff quà cực hạn).
— Thôi thì... nằm tiếp vậy. Dù sao thì nằm vẫn sướng hơn đứng.
Diệp Huyền An nhắm mắt lại, lần này hắn quyết định sẽ ngủ thật nhẹ nhàng, cố gắng không thở mạnh, kẻo ngày mai tỉnh dậy lại nghe tin mình vừa thổi bay thêm một cái tông môn nào đó.