Sau sự kiện "một cái ngáp bình định biên cương", danh tiếng của Diệp Huyền An trong Diệp gia đã đạt tới mức thần thánh hóa. Diệp Kình Thiên – vị Đế Tôn vốn dĩ lạnh lùng, uy nghiêm, nay lại mắc thêm chứng bệnh "cuồng con trai" giai đoạn cuối. Ông cho rằng, vì con trai mình tu luyện theo lối "vô vi", tiêu hao rất nhiều tâm sức để duy trì trạng thái nằm ngủ, nên cần phải có một chế độ dinh dưỡng đặc biệt.
Sáng sớm hôm đó, thay vì lên điện nghe các trưởng lão báo cáo việc triều chính, Diệp Đế Tôn lại khoác lên mình tạp dề, tay cầm muôi thần, tự mình bước vào Ngự Thiện Phòng. Toàn bộ đầu bếp của Diệp gia đều quỳ rạp dưới đất, run rẩy nhìn vị đứng đầu Cửu Tiêu giới đang hì hục thái Long Gan, băm Phượng Huyết.
— Các ngươi nhìn cái gì? — Diệp Kình Thiên hừ lạnh — Con trai ta vì thiên hạ mà nằm ngủ đến mức gầy rộc cả người (thực tế là main đang béo trắng ra), ta không tự tay nấu cho nó một bữa, lòng ta sao yên?
Một canh giờ sau, Diệp Kình Thiên bưng một khay thức ăn tỏa ra hào quang bảy màu, tràn đầy linh khí, hăm hở xông vào cung điện của Diệp Huyền An.
Lúc này, Diệp Huyền An vừa mới tỉnh dậy, đang đấu tranh tư tưởng xem có nên lăn ra khỏi giường để đi vệ sinh hay không thì thấy lão cha mình xuất hiện với nụ cười "ám ảnh".
— An nhi! Dậy ăn cơm nào con! — Diệp Kình Thiên đặt khay thức ăn xuống, mùi thơm nồng nặc của thịt rồng nướng và canh linh sâm ngàn năm tỏa ra khiến căn phòng tràn ngập hương vị xa xỉ.
Diệp Huyền An nhìn bát cơm đỏ rực như máu chim phượng, trên mặt bát còn có một miếng gan rồng to tướng đang tỏa khói, hắn cảm thấy dạ dày mình quặn thắt. Hắn vốn thích những món ăn thanh đạm, hoặc ít nhất là cơm trắng bình thường. Nhìn bát cơm đầy "sát khí" này, hắn chẳng thấy ngon lành gì, chỉ thấy... ngấy.
— Cha... cái này là gì? — Diệp Huyền An nhăn mặt hỏi.
— Đây là "Long Phượng Trình Tường Cực Phẩm Cơm"! — Diệp Kình Thiên tự hào vỗ ngực — Gạo được trồng từ Tiên giới, tưới bằng nước suối vạn năm. Thức ăn kèm là gan rồng và máu phượng. Uống kèm là nước mắt của Giao Long. Con ăn đi, ăn vào một miếng, tu vi tăng một tầng!
Diệp Huyền An cầm thìa lên, nhìn miếng gan rồng bóng loáng mỡ, hắn rùng mình một cái rồi đặt thìa xuống.
— Cha ơi, con chê. — Diệp Huyền An dứt khoát — Miếng gan này dai như cao su, cơm thì đỏ lòm nhìn phát khiếp, nước uống lại mặn chát vì là nước mắt. Cha xem, cơm người nấu mà như thuốc độc thế này, con ăn vào chắc chắn sẽ bị đau bụng. Con không ăn, cha mang đi đổ đi!
Diệp Kình Thiên sững sờ. Bao nhiêu tâm huyết của một vị Đế Tôn bị con trai chê không thương tiếc. Ông đang định dỗ dành thì...
[Ting! Phát hiện ký chủ cực kỳ chê bai món ăn chứa linh khí tạp chất, thể hiện vị giác của bậc Chí Cao Thần, chỉ muốn hấp thụ tinh hoa thuần khiết nhất của vũ trụ.] [Cơ chế nghịch lý khởi động... Nâng cấp phần thưởng trừng phạt!] [Chúc mừng ký chủ nhận được: "Thần Cấp Vị Giác" và Vật phẩm vĩnh viễn: "Bàn Tiệc Hư Không".]
Vèo!
Khay thức ăn của Diệp Kình Thiên đột ngột biến mất. Thay vào đó, ngay trước mặt Diệp Huyền An hiện ra một bàn tiệc mờ ảo. Những món ăn trên đó không có hình hài cố định, chúng là những khối linh khí tinh khiết nhất được cô đặc lại thành hình trái cây, bánh ngọt, mang theo hương vị mà con người chưa bao giờ được nếm trải.
Diệp Huyền An cảm thấy lưỡi mình tê rần. Với "Thần Cấp Vị Giác", giờ đây chỉ cần hắn hít một hơi, hắn cũng có thể nếm được vị ngọt của gió, vị mát của sương và sự tinh túy của đất trời.
Hắn vô thức đưa tay lấy một "viên linh khí hình quả nho" bỏ vào miệng. Ngay lập tức, một cảm giác bùng nổ diễn ra. Vị ngọt thanh khiết lan tỏa khắp khoang miệng, không hề có một chút tạp chất nào. Và kèm theo đó...
Uỳnh!
Linh khí từ bàn tiệc hư không tràn vào người hắn như thác đổ. Tu vi Nguyên Anh hậu kỳ của hắn vốn đã lung lay, nay gặp thêm luồng "dinh dưỡng thần cấp" này, liền trực tiếp đâm thủng màng ngăn cảnh giới.
Rắc! Một tiếng động nhỏ vang lên trong cơ thể Diệp Huyền An. Một tia thần thức mạnh mẽ thoát ra ngoài, bao trùm toàn bộ Diệp gia.
— Đột phá rồi? — Diệp Kình Thiên đứng bên cạnh, bát đũa rơi xuống đất kêu loảng xoảng — Hóa Thần kỳ? Con trai ta vừa chê cơm ta nấu xong, giận dỗi một cái liền đột phá Hóa Thần?
Diệp Kình Thiên không giận mà lại mừng đến phát điên. Ông vỗ tay cười lớn: — Ta hiểu rồi! Hóa ra cơm của ta nấu vẫn chứa quá nhiều "hồng trần khí", không xứng với khẩu vị của tiên nhân như An nhi! Con trai ta không phải chê cơm dở, mà là nó dùng cách này để nhắc nhở ta rằng: Tu sĩ phải đoạn tuyệt tham niệm ăn uống bình thường để hướng tới đại đạo! An nhi, con dạy bảo cha rất đúng!
Diệp Huyền An đang ngậm quả nho linh khí, suýt chút nữa mắc nghẹn. Hắn nhìn lão cha đang tự suy diễn một cách điên cuồng, lòng thầm gào thét: "Cha ơi! Con thực sự chỉ thấy nó dở thôi! Đừng có nâng tầm quan điểm lên như thế chứ!"
[Ting! Chúc mừng ký chủ đột phá Hóa Thần Kỳ trong lúc đang ăn quà vặt. Nhận được kỹ năng bị động: "Hơi Thở Thành Kiếm".] [Hiệu quả: Do vị giác được nâng cấp, hơi thở của ký chủ giờ đây mang theo tinh hoa của vạn vật. Mỗi lần ký chủ thở ra, linh khí sẽ tự động kết thành kiếm khí bảo vệ xung quanh, vạn pháp bất xâm.]
Diệp Huyền An buông xuôi. Hắn nằm vật ra giường, mặc kệ bàn tiệc hư không vẫn đang tỏa hương thơm ngào ngạt. Hắn nhận ra, giờ đây ngay cả việc "ăn" cũng trở thành một hành động tu luyện bá đạo.
— Cha ơi... — Diệp Huyền An mệt mỏi nói — Lần sau cha đừng nấu cơm nữa. Cha cứ để con nằm đây, hít không khí thôi cũng được.
Diệp Kình Thiên gật đầu lia lịa, ánh mắt sùng bái: — Được! Cha nghe con! Con đã đạt đến cảnh giới "Phục khí trường sinh" (Hít khí trời mà sống lâu), cha sẽ không dùng những thứ phàm tục này làm phiền con nữa. Cứ yên tâm mà nằm, ai dám nói con lười, cha sẽ chém kẻ đó trước!
Diệp Kình Thiên hăm hở bước ra ngoài, lập tức triệu tập các trưởng lão để thông báo tin mừng: "Đế tử đã đạt đến cảnh giới ăn không cần nhai, thở ra thành kiếm, các ngươi liệu mà học tập!"
Trong cung điện, Diệp Huyền An nhìn trần nhà, lẩm bẩm: — Hệ thống, nếu ta chê cả cái mạng này, ngươi có cho ta chết luôn để được yên nghỉ không?
[Ting! Nếu ký chủ chê mạng sống, hệ thống sẽ ban tặng: "Bất Tử Bất Diệt Chi Thân".]
Diệp Huyền An: "... Ta biết ngay mà. Thôi, ngủ tiếp."