Trong không gian tĩnh mịch của cung điện, Diệp Huyền An đang trải qua một trạng thái mà hắn gọi là "cực hình của sự sung sướng". Sau khi đột phá Hóa Thần kỳ nhờ vài quả nho linh khí từ Bàn Tiệc Hư Không, cơ thể hắn giờ đây như một viên kim cương tinh khiết, không một chút tạp chất. Nhưng điều khiến hắn phiền não nhất chính là cái gọi là "Thần Cấp Vị Giác".
Giờ đây, mỗi hơi thở của hắn không còn là hít vào oxy đơn thuần. Hắn có thể cảm nhận được vị ngọt thanh khiết của linh khí mộc hệ từ những hàng tùng bách nghìn năm bên ngoài, vị cay nồng của hỏa linh khí từ lò luyện đan cách đó ba ngọn núi, và thậm chí là vị... hơi chát của nỗi lo âu từ các thị nữ đang đứng canh cổng.
[Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành quá trình thích nghi với "Thần Cấp Vị Giác". Cảnh báo: Do vị giác quá nhạy bén, hơi thở của ký chủ hiện chứa nồng độ linh khí cực cao. Kích hoạt kỹ năng bị động: Hơi Thở Thành Kiếm.]
Diệp Huyền An nằm ngửa trên giường, khẽ thở dài một tiếng: — Phù...
Chỉ một hơi thở nhẹ nhàng đó thôi, không khí trước mặt hắn bỗng chốc vặn vẹo. Linh khí từ hư không bị hút vào, nén lại thành một thanh kiếm nhỏ trong suốt, sắc lẹm, lao vút đi và cắm phập vào cột trụ bằng ngọc thạch nghìn năm. Cột ngọc cứng như kim cương ấy thế mà bị xuyên thủng một lỗ tròn xoe, không một vết nứt.
Diệp Huyền An trợn tròn mắt: — Cái gì thế này? Ta vừa mới thở thôi mà? Chẳng lẽ từ nay về sau ta không được thở mạnh sao?
Hắn cố gắng nín thở, nhưng Tiên Thể Tự Nhiên lại tự động vận hành, ép phổi hắn phải hoạt động để trao đổi tinh hoa đất trời. Mỗi lần hắn hít vào, linh khí cuồn cuộn đổ về; mỗi lần hắn thở ra, một đạo kiếm khí lại vô thức hình thành. Hắn cảm thấy mình giống như một cái máy sản xuất vũ khí tự động, mà nguyên liệu lại chính là hơi thở của mình.
Đúng lúc này, ngoài cung điện có tiếng ồn ào. Một nhóm đệ tử nòng cốt của Diệp gia, dẫn đầu là Diệp Thanh – thiên tài số một của thế hệ trẻ (trước khi main xuất hiện), đang đứng ngoài vùng trọng lực, vẻ mặt đầy kiêu hãnh và có phần không phục.
— Đế tử! — Diệp Thanh hét lớn, giọng nói mang theo chân lực — Nghe danh Đế tử thiên tư vạn cổ, nằm cũng có thể đột phá, Diệp Thanh ta không tin trên đời có loại công pháp lười biếng như vậy! Hôm nay ta tới đây, mong Đế tử chỉ điểm một chiêu! Nếu ta thua, ta tâm phục khẩu phục làm tùy tùng cho người. Nếu ta thắng, xin Đế tử hãy đứng dậy tu luyện cho đàng hoàng, đừng làm xấu mặt Diệp gia!
Bên trong phòng, Diệp Huyền An nghe thấy tiếng thách thức thì lầm bầm: — Chỉ điểm cái đầu ngươi! Ta đang bận nín thở để không phá nhà, ngươi lại tới đây gây chuyện. Ta chê việc đánh nhau, vừa mồ hôi vừa mệt, lại còn phải đứng dậy chào hỏi. Cút đi!
Vì đang bực bội, Diệp Huyền An lại lỡ thở mạnh ra một cái.
— Phù!
Lần này không phải là một thanh kiếm nhỏ, mà là một cơn bão kiếm khí vô hình theo hơi thở của hắn thoát ra ngoài cửa sổ.
Diệp Thanh đứng ở ngoài, thấy một luồng áp lực mỏng manh bay tới, hắn cười lạnh, rút kiếm ra: — Chỉ là một luồng khí tức? Đế tử khinh người quá... A!
Chưa kịp dứt lời, thanh bảo kiếm trên tay Diệp Thanh đột ngột gãy làm đôi khi vừa chạm vào "hơi thở" của main. Luồng kiếm khí ấy không dừng lại, nó lướt qua vai hắn, chém đứt một lọn tóc rồi lao thẳng về phía ngọn núi phía sau, gọt bay đỉnh núi trong một tiếng nổ trầm đục.
Toàn trường im lặng như tờ. Diệp Thanh nhìn thanh kiếm gãy trên tay, rồi nhìn đỉnh núi đã biến mất, đôi chân hắn run rẩy, quỳ sụp xuống đất.
— Hơi thở... biến thành kiếm khí? — Diệp Thanh thảng thốt — Đế tử ngay cả liếc mắt cũng không thèm, chỉ dùng một hơi thở khinh bỉ đã đánh bại ta? Cảnh giới này... chẳng lẽ là Nhân Kiếm Hợp Nhất trong truyền thuyết?
[Ting! Ký chủ chê bai việc thách đấu, dùng hơi thở để "chỉ điểm" hậu bối. Uy danh tăng vọt.] [Hệ thống ghi nhận hành động: "Hơi thở diệt địch". Phần thưởng: Nâng cấp danh hiệu lên "Kiếm Thần Nằm Ngủ".]
Diệp Huyền An nghe thông báo mà chỉ muốn đập đầu vào gối. Hắn thực sự không có ý định đánh bại Diệp Thanh, hắn chỉ là lỡ thở ra một cái vì thấy tên đó quá phiền thôi!
Ngay lập tức, Diệp Kình Thiên từ đâu đáp xuống, nhìn thấy Diệp Thanh đang quỳ lạy, ông vuốt râu cười đắc ý: — Thấy chưa? Ta đã nói rồi, An nhi nhà ta đang tu luyện "Hơi thở của Thần", mỗi lần nó thở ra là một đạo kiếm ý tuyệt thế. Các ngươi còn không mau cút về tu luyện, đứng đây làm phiền hơi thở của nó, nhỡ nó thở mạnh một cái nữa là các ngươi tan xương nát thịt đấy!
Đám đệ tử sợ hãi giải tán như ong vỡ tổ. Diệp Kình Thiên bước vào phòng, thấy Diệp Huyền An đang lấy tay bịt mũi, mặt đỏ gay, ông hốt hoảng: — An nhi! Con làm sao thế? Sao lại bịt mũi?
— Cha... — Diệp Huyền An nghẹn ngào — Con sợ con thở mạnh quá làm cha bay mất. Người mang cái kỹ năng này đi được không? Con mệt quá!
Diệp Kình Thiên nghe vậy, cảm động đến mức nước mắt lưng tròng. Ông xoa đầu con trai, giọng run run: — Con trai ngoan! Con sợ làm tổn thương cha nên mới nín thở sao? Lòng hiếu thảo này thực sự khiến cha cảm động. Con cứ yên tâm mà thở, cha là Đế Tôn, không dễ bị hơi thở của con thổi bay đâu! Cứ thở đi con, thở càng mạnh càng tốt, để cho linh khí Diệp gia chúng ta thêm dồi dào!
Diệp Huyền An buông tay ra, hít một hơi thật sâu rồi thở ra một cái "Hàaaa" đầy bất lực.
Uỳnh! Một luồng kiếm khí hình rồng vàng từ miệng hắn thoát ra, đâm thẳng lên trời, làm nổ tung một đám mây lớn, tạo thành một cơn mưa linh khí xối xả xuống toàn bộ gia tộc.
Diệp Kình Thiên đứng giữa cơn mưa, cười ha hả: — Tốt! Tốt lắm! Con cứ nằm đó thở đi, cả gia tộc này sẽ nhờ hơi thở của con mà hưng thịnh!
Diệp Huyền An nhắm mắt lại, lệ chảy ngược vào trong tim. Hắn nhận ra, giờ đây ngay cả việc thở – bản năng cơ bản nhất của sự sống – cũng đã bị hệ thống và gia tộc này biến thành một loại thần thông bá đạo cấp tuyệt thế.
"Thế giới này điên rồi, hoặc là ta điên rồi..." Hắn nghĩ thầm, rồi lại chìm vào giấc ngủ, hy vọng trong mơ hắn không lỡ... ngáy, kẻo sáng mai tỉnh dậy Diệp gia chỉ còn là một đống đổ nát.