MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTránh Ra! Để Ta Yên Tĩnh Làm Phú Nhị ĐạiChương 7: Thiên tài ẩn thế? Xin lỗi, ta đang bận ngủ!

Tránh Ra! Để Ta Yên Tĩnh Làm Phú Nhị Đại

Chương 7: Thiên tài ẩn thế? Xin lỗi, ta đang bận ngủ!

1,295 từ · ~7 phút đọc

Tiếng vang về một vị Đế tử "thở ra kiếm khí, ngáp chấn sơn hà" đã không còn gói gọn trong nội bộ Diệp gia nữa. Nó như một cơn lốc quét qua các vương triều, thánh địa và cả những ẩn thế gia tộc vốn đã bế quan hàng nghìn năm.

Trong một thung lũng sương mù bao phủ cách Diệp gia vạn dặm, một thanh niên mặc thanh y, lưng mang trường kiếm cổ xưa, từ từ mở mắt. Hắn là Lâm Trần – truyền nhân của Kiếm Thuần Thánh Địa, người được mệnh danh là "Thiên tài ẩn thế", mười tuổi đạt Kim Đan, hai mươi tuổi bước vào Hóa Thần, cả đời chỉ biết đến kiếm, chưa từng nếm mùi thất bại.

— Diệp gia Đế tử? Nằm cũng thành thần? Nực cười! — Lâm Trần đứng dậy, kiếm ý xung quanh hắn khiến sương mù bị cắt thành từng mảnh nhỏ — Tu đạo là hành trình nghịch thiên, phải đổ máu và mồ hôi. Một kẻ lười biếng chỉ biết dựa vào gia thế sao có thể nắm giữ kiếm đạo chân chính? Ta phải đi xem xem, cái gọi là "Hơi thở thành kiếm" kia là thần thông gì!

Cùng lúc đó, tại cung điện Diệp gia, Diệp Huyền An đang trải qua một buổi chiều "đáng sợ". Hắn đang cố gắng luyện tập cách... ngáy sao cho không phát ra kiếm khí.

— Tiểu Hắc, ngươi xem, ta đã cố gắng thả lỏng cơ mặt đến mức tối đa rồi. Tại sao linh khí cứ thích chui vào phổi ta thế này? — Diệp Huyền An uể oải hỏi hệ thống.

[Ting! Vì "Tiên Thể Tự Nhiên" của ký chủ quá hoàn mỹ, nó giống như một thỏi nam thỏi hút linh khí, không thể dừng lại. Ký chủ chỉ có thể chấp nhận sự thật rằng mình là một cái lò phản ứng hạt nhân di động.]

Diệp Huyền An thở dài, vô tình lại tạo ra một tia kiếm khí xẹt qua rèm giường. Hắn quyết định không nghĩ ngợi nữa, nhắm mắt lại để tận hưởng giấc ngủ trưa quý giá. Nhưng đời không như là mơ, một luồng kiếm ý lạnh lẽo từ bên ngoài đột ngột bao trùm lấy cung điện, khiến nhiệt độ không khí giảm xuống điểm đóng băng.

— Diệp gia Đế tử! Lâm Trần của Kiếm Thuần Thánh Địa cầu kiến! Mong người đứng dậy, cùng ta luận kiếm một phen! — Giọng nói của Lâm Trần mang theo kiếm minh, vang vọng khắp các đỉnh núi.

Các trưởng lão Diệp gia định ra tay ngăn cản, nhưng Diệp Kình Thiên lại giơ tay ngăn lại, ánh mắt đầy thâm ý: — Cứ để hắn gọi. An nhi đang ở cảnh giới "Nhập mộng hóa đạo", nếu Lâm Trần này có thể khiến An nhi mở mắt, đó cũng là một loại cơ duyên của hắn.

Bên trong phòng, Diệp Huyền An bực bội vô cùng. Hắn đang mơ thấy mình được ăn một bát mì tôm nóng hổi ở kiếp trước, thế mà cái tên "Lâm gì đó" này cứ hét vào tai hắn.

— Cầu kiến cái gì mà cầu kiến? Ta đang bận ngủ, ngươi không thấy sao? — Diệp Huyền An lầm bầm trong chăn — Luận kiếm? Ta chê! Kiếm của ngươi chắc chắn là vừa lạnh vừa cứng, chạm vào chỉ tổ đau tay. Ta chê cả cái Thánh địa của ngươi nữa, nghe tên là thấy khổ hạnh rồi. Cút về đi cho ta nhờ!

[Ting! Ký chủ kịch liệt chê bai thiên tài ẩn thế và Kiếm Thuần Thánh Địa. Phát hiện tâm thế của ký chủ đã vượt xa tầm mắt của chúng sinh, coi thiên tài như cỏ rác.] [Cơ chế nghịch lý khởi động... Nâng cấp phần thưởng trừng phạt!] [Chúc mừng ký chủ nhận được: "Thần Thức Áp Chế" và Kỹ năng chủ động (nhưng dùng như bị động): "Mộng Cảnh Tru Diệt".]

Lâm Trần đứng bên ngoài, mãi không thấy Diệp Huyền An trả lời, lòng tự tôn của hắn bị tổn thương sâu sắc. Hắn rút thanh cổ kiếm ra, mũi kiếm chỉ thẳng vào cung điện: — Nếu Đế tử không ra, Lâm mỗ đành phải mạo phạm bước vào vậy!

Ngay khi chân hắn vừa định bước qua ranh giới của cung điện, Diệp Huyền An ở bên trong vì quá khó chịu đã vô thức tung ra một đòn "Thần Thức Áp Chế".

Uỳnh!

Lâm Trần cảm thấy bầu trời trên đầu mình như sụp đổ. Một ý niệm khổng lồ, mang theo sự lười biếng đến cực hạn nhưng lại bá đạo vô biên, đè nặng lên vai hắn. Trong tâm trí Lâm Trần, hắn thấy một bóng người khổng lồ đang nằm ngửa giữa ngân hà, chỉ cần một cái trở mình của bóng người đó cũng đủ làm vỡ vụn các hành tinh.

— Đây là... đây là ý chí của hắn sao? — Lâm Trần run rẩy, thanh cổ kiếm trên tay bắt đầu xuất hiện những vết nứt — Hắn thậm chí còn không thèm mở mắt nhìn ta, chỉ dùng sự im lặng để nói cho ta biết rằng ta... không xứng?

Diệp Huyền An trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cảm thấy cái luồng kiếm ý bên ngoài vẫn chưa tan, hắn bực mình lẩm bẩm: — Còn không đi? Có tin ta ném cái gối vào mặt ngươi không?

"Cái gối" trong lời nói của hắn, qua sự chuyển hóa của kỹ năng "Mộng Cảnh Tru Diệt", đã biến thành một luồng năng lượng hình khối vuông vức, trắng muốt nhưng chứa đựng sức mạnh của không gian, bay thẳng ra ngoài cửa sổ.

Bộp!

Lâm Trần chưa kịp phản ứng thì đã bị luồng năng lượng đó đập trúng ngực. Hắn cảm giác như bị một đạo đạo tắc của vũ trụ tát vào mặt. Toàn thân hắn bay ngược ra sau mười dặm, cắm thẳng vào vách núi, bất tỉnh nhân sự.

Khi tỉnh lại, Lâm Trần thấy mình đang nằm dưới chân núi Diệp gia, bên cạnh là thanh cổ kiếm đã gãy làm ba khúc. Hắn không hề giận dữ, ngược lại, ánh mắt hắn tràn đầy sự giác ngộ: — Hóa ra... đây mới là kiếm đạo đỉnh cao. Không cần cầm kiếm, không cần ra chiêu, chỉ cần một giấc ngủ cũng có thể bình định thiên hạ. Đế tử... người thực sự là sư phụ của lòng ta!

[Ting! Ký chủ vô tình thu phục được một "Fan cuồng" tu vi Hóa Thần. Điểm uy danh tăng vọt. Hệ thống ban tặng: "Gối Luân Hồi" (Kê đầu ngủ một giấc, tu vi tự tăng).]

Diệp Huyền An nhìn cái gối mới hiện ra trên giường, lòng tràn đầy cay đắng: — Ta chỉ muốn đuổi hắn đi để ngủ tiếp thôi mà... Tại sao giờ ta lại có thêm một tên đệ tử dở hơi ở ngoài kia?

Hắn thở dài, vùi mặt vào cái Gối Luân Hồi mới nhận được. Mùi hương thanh mát từ gối khiến hắn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. Nhưng hắn không biết rằng, ở ngoài kia, Lâm Trần đang quỳ lạy trước cổng cung điện, thề rằng: "Nếu Đế tử không tỉnh lại chỉ điểm, Lâm Trần nguyện quỳ ở đây đến khi hóa đá!"

Diệp Kình Thiên đứng trên cao nhìn xuống, gật đầu tâm đắc: — An nhi quả là cao tay, dùng một cái gối để hàng phục thiên tài, đây chính là "Dùng nhu thắng cương" trong truyền thuyết!

Trong cung điện, Diệp Huyền An bắt đầu ngáy khò khò. Và cứ mỗi tiếng ngáy, một đạo linh quang lại bay lên trời, thông báo cho cả thế giới biết rằng: Thiên tài mạnh nhất lịch sử đang bận... ngủ.