MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTránh Ra! Để Ta Yên Tĩnh Làm Phú Nhị ĐạiChương 8: Lần đầu tiên "vô tình" vả mặt thiên tài láng giềng

Tránh Ra! Để Ta Yên Tĩnh Làm Phú Nhị Đại

Chương 8: Lần đầu tiên "vô tình" vả mặt thiên tài láng giềng

1,286 từ · ~7 phút đọc

Tin tức Lâm Trần – kiếm khách số một của Kiếm Thuần Thánh Địa – bị một "chiếc gối" đánh bại đã khiến giới tu tiên dậy sóng. Tuy nhiên, ở đời luôn có những kẻ không thấy quan tài không đổ lệ. Ngay sát vách lãnh thổ Diệp gia là gia tộc họ Vương, một thế lực mới nổi đang khao khát khẳng định vị thế.

Vương Đằng, thiếu chủ nhà họ Vương, là một thiên tài có tính cách trái ngược hoàn toàn với Diệp Huyền An. Hắn là một con nghiện tu luyện chính hiệu, mỗi ngày chỉ ngủ hai tiếng, thời gian còn lại đều dùng để hành xác, tắm trong thác nước đóng băng và ăn tinh thạch để rèn luyện cơ bắp.

— Diệp gia Đế tử chẳng qua chỉ là một kẻ dùng huyễn thuật lừa người! — Vương Đằng đứng trên chiếc xe kéo do bốn con sư tử lửa kéo, dẫn theo đoàn tùy tùng rầm rộ tiến về phía Diệp gia — Một kẻ suốt ngày nằm ườn thì gân cốt làm sao cứng cáp bằng ta? Hôm nay ta sẽ dùng sức mạnh thuần túy để đè bẹp cái gọi là "Thiên tài nằm ngủ" đó!

Vương Đằng không thèm đi cửa chính, hắn trực tiếp dùng "Thiên Vương Lực" oanh tạc thẳng vào vùng trọng lực quanh cung điện của Diệp Huyền An.

Uỳnh!

Dưới chân Vương Đằng, mặt đất lún xuống, hắn bước từng bước nặng nề, cơ bắp cuồn cuộn tỏa ra ánh sáng đồng cổ. Hắn đứng ngay trước cửa phòng Diệp Huyền An, tiếng quát như sấm nổ: — Diệp Huyền An! Bước ra đây! Ta chấp ngươi nằm đánh, chỉ cần ngươi có thể khiến ta lùi lại một bước, Vương Đằng ta sẽ từ nay về sau đi bằng đầu!

Bên trong cung điện, Diệp Huyền An đang gặp một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng: Cái "Gối Luân Hồi" mới nhận được quá êm. Nó êm đến mức hắn không muốn nhấc đầu lên dù chỉ một milimet. Tiếng hét của Vương Đằng vọng vào tai khiến hắn cảm thấy như có một con ruồi đang vo ve bên cạnh.

— Ai mà ồn ào thế không biết? — Diệp Huyền An lầm bầm, tay quờ quạng tìm cái gì đó để bịt tai — Cha ơi, mẹ ơi, đuổi cái con ruồi này đi giùm con với!

[Ting! Nhiệm vụ hằng ngày: Bước ra cửa vả mặt Vương Đằng để chấn hưng oai nghiêm Diệp gia. Phần thưởng: Một đôi "Vân Đạp Hài" (Giày bay) cấp Linh.]

Diệp Huyền An nghe xong chỉ muốn ném luôn cái hệ thống vào thùng rác. — Vả mặt? Ngươi nghĩ ta là kẻ bạo lực sao? Vả mặt đau tay lắm, ta chê! Còn cái đôi giày bay đó... ta nằm trên giường thì cần giày làm gì? Đạp mây đạp gió chỉ tổ gió thổi làm rối tóc. Ta chê sạch! Ngươi bảo tên họ Vương đó im miệng lại, nếu không ta sẽ... ta sẽ trở mình đấy!

[Ting! Phát hiện ký chủ khinh bỉ cực độ thiên tài thực lực phái. Ký chủ cho rằng sức mạnh cơ bắp chỉ là rác rưởi trước mặt ý chí tối cao.] [Cơ chế nghịch lý khởi động... Nâng cấp phần thưởng trừng phạt!] [Chúc mừng ký chủ nhận được kỹ năng bị động: "Phản Chấn Tuyệt Đối" (Cấp Thần) và "Vạn Cổ Bất Động Ấn".]

Vương Đằng ở bên ngoài không thấy ai trả lời, cơn giận bốc lên đầu. Hắn gầm lên, dồn toàn bộ lực lượng vào nắm đấm, thi triển chiêu "Thiên Vương Phá Sơn Quyền" đánh thẳng vào cánh cửa cung điện.

— Đã không ra thì ta phá cửa mời ngươi ra!

Rầm!

Nắm đấm của Vương Đằng chạm vào một tầng ánh sáng mỏng manh bao quanh cung điện. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một điều kinh hoàng đã xảy ra. Toàn bộ sức mạnh vạn cân của Vương Đằng không hề xuyên phá được lớp màng, mà trái lại, nó bị nhân lên gấp mười lần và phản ngược trở lại chính chủ nhân của nó.

Răng rắc!

Tiếng xương tay của Vương Đằng gãy vụn vang lên giòn giã. Hắn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cơ thể đã bị lực phản chấn cực đại thổi bay đi như một quả bóng. Hắn bay qua ba ngọn núi, xuyên qua tường bao của chính nhà mình, cuối cùng cắm đầu xuống hố phân của chuồng sư tử lửa.

Trong phòng, Diệp Huyền An vừa mới "trở mình" một cái nhẹ nhàng để tìm tư thế ngủ ngon hơn. Vô tình, cái trở mình ấy kích hoạt "Vạn Cổ Bất Động Ấn", khiến một luồng sóng xung kích vô hình quét qua cung điện, quét sạch toàn bộ khói bụi và tiếng ồn trong vòng bán kính mười dặm.

Mọi thứ trở nên yên tĩnh tuyệt đối.

[Ting! Ký chủ nằm im nhưng đã "vả mặt" (theo nghĩa đen của lực phản chấn) thiên tài láng giềng. Vương gia thiếu chủ hiện đang nghi ngờ nhân sinh trong hố phân. Uy danh lan xa tới tận biên cảnh.] [Thành tựu mới: "Kẻ hủy diệt thiên tài bằng cách nằm im".]

Lúc này, Diệp Kình Thiên và các trưởng lão Diệp gia mới chạy tới. Nhìn thấy hiện trường trống rỗng, chỉ còn lại một vệt khí tức kéo dài đến tận chân trời của nhà họ Vương, tất cả đều chết lặng.

— An nhi... vừa rồi nó làm gì vậy? — Một vị trưởng lão lắp bắp hỏi.

Diệp Kình Thiên trầm mặc hồi lâu, sau đó vuốt râu, mắt sáng rực lên: — Ta nhìn thấy rồi! An nhi không hề ra tay, nó chỉ khẽ "trở mình" một cái. Đây chính là cảnh giới "Tâm bất động, vạn vật giai động". Vương Đằng dùng lực đánh nó, chính là đang tự đánh vào chính đạo quy tắc của trời đất. An nhi dùng cái giường làm chiến trường, lấy giấc ngủ làm vũ khí... Cao! Quá cao tay!

Tô Nguyệt Dao cũng đi tới, tay cầm một hộp bánh ngọt: — An nhi quả thực là đứa trẻ hiểu chuyện. Nó cố tình phản vọt Vương Đằng đi xa như vậy để không làm hỏng cảnh quan trong nhà. Con trai ta thật là tinh tế!

Diệp Huyền An ở trong phòng, cảm thấy thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh, hắn thở hắt ra một hơi đầy mãn nguyện: — Phù... Cuối cùng cũng được yên ổn ngủ tiếp. Mong là không có tên hâm nào tới đây tìm cái chết nữa.

Nhưng hắn không biết rằng, ở gia tộc họ Vương, Vương Đằng sau khi bò ra khỏi hố phân đã không hề tức giận. Hắn quỳ dưới đất, nhìn về hướng Diệp gia với đôi mắt tràn đầy sự sùng bái điên cuồng: — Không thể tin được! Ngay cả khi ta dùng toàn lực, hắn vẫn chỉ coi ta như một hạt bụi mà "phủi" đi bằng một cái trở mình. Diệp Huyền An, ngươi mới chính là bậc thầy của sức mạnh chân chính! Từ nay ta sẽ học theo ngươi, mỗi ngày nằm ngủ 22 tiếng!

Thế là, một thiên tài khổ hạnh nữa lại bị Diệp Huyền An "vô tình" đưa vào con đường lầm lạc của sự lười biếng. Danh tiếng của hắn lại một lần nữa thăng cấp: Từ "Kiếm Thần Nằm Ngửa" thành "Vô Địch Nằm Ngửa".

Diệp Huyền An đang ngủ say, đột nhiên hắt hơi một cái.

Uỳnh! Một tầng mây trên bầu trời Diệp gia bị thổi bay, để lộ ra ánh trăng sáng rực.

— Hệ thống... đừng có cộng điểm uy danh nữa, ta muốn làm người bình thường mà!