Càng về sau, Diệp Huyền An càng nhận ra một sự thật kinh khủng: Tu vi của hắn tỷ lệ thuận với mức độ hắn muốn "lười". Mỗi khi hắn quyết tâm buông bỏ tất cả để làm một kẻ vô dụng, thì hệ thống lại giống như một gã huấn luyện viên điên cuồng, nhét tất cả tài nguyên của vũ trụ vào miệng hắn.
Lúc này, Diệp Huyền An đang ngồi (thực ra là tựa lưng) trên chiếc Gối Luân Hồi, đôi mắt lờ đờ nhìn bảng trạng thái nhân vật đang nhấp nháy liên tục.
Tu vi: Hóa Thần trung kỳ (Đang tăng: 1% mỗi phút khi nằm).
Trạng thái: Chán đời.
— Tiểu Hắc, ngươi có thấy không? — Diệp Huyền An uể oải chỉ tay vào hư không — Ta chỉ nằm ngủ thôi mà tu vi cứ tăng vù vù. Nếu cứ đà này, chẳng mấy chốc ta sẽ phải Phi Thăng. Mà Phi Thăng thì phải lên Thượng giới, lên đó lại phải làm tân thủ, lại phải đánh nhau giành địa bàn... Ta không muốn! Ta muốn ở lại đây làm một thiếu chủ ăn hại thôi!
[Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: Để kiềm chế tu vi tăng quá nhanh, ký chủ hãy thực hiện chạy bộ mười vòng quanh Diệp gia để tiêu hao linh lực. Phần thưởng: Một bộ "Tỏa Linh Khấu" (Khóa tu vi cấp thấp).]
Diệp Huyền An nghe đến "Tỏa Linh Khấu" thì mắt sáng lên, nhưng nghe đến "chạy bộ mười vòng" thì mặt lại xám xịt. Diệp gia rộng bao nhiêu? Mỗi vòng chạy cũng phải mất cả trăm dặm. Chạy mười vòng chẳng khác nào bắt một con mèo lười đi leo núi Everest.
— Chạy bộ? Ngươi điên à? — Diệp Huyền An bĩu môi, nằm vật xuống lại — Chân ta là để đi lại trong phòng, không phải để làm phương tiện giao thông. Còn cái Khóa tu vi cấp thấp kia... nhìn cái tên là thấy hàng dỏm rồi, chắc chắn dùng được hai ngày là hỏng. Ta chê! Ta thà để tu vi nó nổ tung cũng không chịu vận động dù chỉ một bước!
[Ting! Phát hiện ký chủ cực kỳ khinh thường việc dùng vận động để tiêu hao năng lực, thể hiện ý chí "Lấy tịnh chế động" đạt đến đỉnh cao.] [Cơ chế nghịch lý khởi động... Nâng cấp phần thưởng trừng phạt!] [Chúc mừng ký chủ nhận được: "Hư Vô Thần Công" (Tự động chuyển hóa tu vi dư thừa thành thọ nguyên vĩnh cửu) và "Tự Tại Vô Cực Ấn".]
Oanh!
Một luồng khí tức huyền diệu, không màu không mùi, đột nhiên bao phủ lấy toàn thân Diệp Huyền An. Hắn cảm thấy luồng linh khí đang cuồn cuộn trong đan điền bỗng nhiên dịu lại, chúng không còn ép hắn đột phá nữa mà bắt đầu thấm sâu vào từng sợi tóc, từng tế bào, kéo dài tuổi thọ của hắn đến mức không thể đong đếm.
— Hả? Thế này là sao? — Diệp Huyền An ngẩn người — Tu vi không tăng nữa à? May quá!
Nhưng hắn vui mừng quá sớm. Việc hắn không đột phá không có nghĩa là hắn không "bá đạo". "Tự Tại Vô Cực Ấn" vừa được ban tặng đã âm thầm biến căn phòng của hắn thành một vách ngăn với thế giới. Mọi quy tắc của thiên đạo khi đi ngang qua cung điện của hắn đều phải cúi đầu hành lễ.
Bên ngoài, trời đang nắng gắt bỗng nhiên đổ mưa rào, nhưng mưa chỉ rơi xung quanh, tuyệt đối không có một giọt nào chạm vào mái nhà của hắn. Chim chóc bay qua cũng tự động ngừng hót, bay lượn lờ như đang hành lễ với một vị thần đang ngủ.
Đúng lúc này, Diệp Kình Thiên bước vào, trên tay cầm một cuộn sớ vàng rực: — An nhi! Cha vừa nhận được thư từ vạn quốc. Bọn họ nghe tin con một cái ngáp chấn động mười vạn dặm nên đều muốn cử công chúa, thánh nữ đến để hầu hạ con ngủ. Con thấy thế nào?
Diệp Huyền An nghe thấy "hầu hạ ngủ" thì rùng mình. Hắn biết rõ mấy nàng công chúa đó, đến đây chắc chắn sẽ bày vẽ thêu thùa, đàn hát, rồi lại bắt hắn dậy để trò chuyện tâm tình. Thế thì còn gì là ngủ?
— Con không gặp! — Diệp Huyền An hét lớn — Cha bảo họ mang công chúa về đi. Con chê phụ nữ phiền phức, con chê việc kết hôn, con chê luôn cả cái danh hiệu "Đế tử vạn người mê" này. Con chỉ muốn yên tĩnh thôi!
Diệp Kình Thiên đứng ngây người. Ông nhìn vào đôi mắt chứa đầy "sự giác ngộ" của con trai, rồi nhìn vào luồng khí tức hờ hững bao quanh hắn, trong lòng lại bắt đầu nổi lên cơn bão "não bổ".
— Ta hiểu rồi... — Diệp Kình Thiên giọng run run, thu hồi cuộn sớ — An nhi, con đã đạt đến cảnh giới "Thái Thượng Vong Tình" (Đoạn tuyệt tình cảm nam nữ để hướng tới đại đạo) rồi đúng không? Con cho rằng sắc đẹp hồng trần chỉ là bộ xương khô, chỉ có con đường tu luyện cô độc mới là chân lý? Con trai... cha thực sự quá nhỏ bé so với chí hướng của con!
Diệp Huyền An: "..." (Cha ơi, con chỉ là sợ họ làm ồn thôi mà!)
Diệp Kình Thiên quay người bước ra ngoài, lập tức truyền lệnh cho vạn quốc: "Đế tử nhà ta đang bận tu luyện Thái Thượng Vong Tình, công chúa nhà các ngươi nếu chưa đạt đến cảnh giới Tiên nữ thì đừng mang đến làm ô uế mắt nó!"
[Ting! Ký chủ từ chối sắc đẹp, tâm tính kiên định như đá tảng. Nhận được phần thưởng bổ sung: "Thần Thức Thanh Tịnh" (Vĩnh viễn không bị tâm ma quấy nhiễu).]
Diệp Huyền An nhìn trần nhà, nước mắt chảy ngược. Hắn thực sự không muốn tu luyện, hắn thực sự không muốn làm vị thánh nhân cô độc, hắn chỉ muốn... nhàn.
— Hệ thống, ngươi nói xem, nếu ta bây giờ nhảy xuống đất và hô lớn "Ta là một phế vật", liệu ta có được yên ổn không?
[Ting! Nếu ký chủ làm vậy, hệ thống sẽ ban tặng danh hiệu: "Chí Tôn Giả Vờ Phế Vật" và tặng thêm 1000 năm tu vi để ký chủ "giả vờ" cho giống.]
Diệp Huyền An nằm xuống, đắp chăn kín mít: — Thôi, ta thua. Ta ngủ tiếp. Coi như ta chưa nói gì.
Thế nhưng, ngay khi hắn vừa nhắm mắt, một luồng ánh sáng tím đột ngột xé rách không gian, hiện ra ngay giữa phòng. Một lão già râu tóc bạc phơ, khí thế không kém gì Diệp Kình Thiên bước ra, nhìn Diệp Huyền An với ánh mắt rực lửa: — Khá khen cho một gã Thái Thượng Vong Tình! Lão phu là Thái thượng trưởng lão của Thánh địa lớn nhất phương Bắc, hôm nay tới đây để thu con làm đồ đệ cuối cùng!
Diệp Huyền An bật dậy, mắt nảy lửa: — Các ngươi rốt cuộc có để ta ngủ không hả?!