MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTránh Ra! Để Ta Yên Tĩnh Làm Phú Nhị ĐạiChương 10: Diệp gia có lân nhi, vạn quốc tới chầu

Tránh Ra! Để Ta Yên Tĩnh Làm Phú Nhị Đại

Chương 10: Diệp gia có lân nhi, vạn quốc tới chầu

1,186 từ · ~6 phút đọc

Lão giả râu tóc bạc phơ vừa xuất hiện chính là Bắc Minh Thần Quân, một vị đại lão đã bế quan hơn ba nghìn năm của Bắc Hải Thánh Địa. Lão tới đây vốn định dùng uy áp để khiến Diệp Huyền An bái sư, nhưng ngay khi vừa bước ra khỏi hư không, lão đã cảm thấy có gì đó không ổn.

Căn phòng này không có linh áp cuồn cuộn, không có kiếm ý ngút trời, nhưng nó lại yên tĩnh một cách đáng sợ. Từng hạt bụi trong không khí dường như cũng đang đứng yên để cung kính một vị chủ nhân đang nằm đó.

— Ngươi nói... ngươi muốn thu ta làm đồ đệ? — Diệp Huyền An ngồi dậy, tóc tai hơi bù xù, đôi mắt ngái ngủ chứa đầy sự tức giận vì bị đánh thức.

— Đúng vậy! — Bắc Minh Thần Quân vuốt râu, cố giữ vẻ cao ngạo — Lão phu nhìn trúng căn cốt của ngươi. Theo lão phu về Bắc Hải, ngươi sẽ là người đứng dưới một người, đứng trên vạn người...

— Ta chê. — Diệp Huyền An không đợi lão nói hết câu đã dứt khoát ngắt lời — Bắc Hải gì đó nghe tên thôi đã thấy lạnh rồi. Ta thích nằm trên giường ấm, không thích đi lặn biển. Hơn nữa, làm đồ đệ phải hành lễ, phải thỉnh an, phải làm bài tập... Ngươi thấy ta giống người siêng năng thế sao? Cút đi, đừng để ta phải gọi cha ta vào tiễn khách.

Bắc Minh Thần Quân sững sờ. Lão là ai? Lão là nhân vật cấp tổ tông, ngay cả Diệp Kình Thiên thấy lão cũng phải nể vài phần, thế mà thằng nhóc này dám bảo lão "cút"?

[Ting! Ký chủ sỉ nhục đại năng cấp bậc Thần Quân, khinh thường di sản của Bắc Hải Thánh Địa. Thể hiện tâm thế "Đại Đạo Độc Hành", không ai xứng làm thầy.] [Cơ chế nghịch lý khởi động... Nâng cấp phần thưởng trừng phạt!] [Chúc mừng ký chủ nhận được: "Thái Cổ Thần Thức" và Kỹ năng bị động: "Vạn Linh Triều Bái".]

Vừa lúc đó, bên ngoài cung điện Diệp gia, một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu đang diễn ra. Hôm nay là ngày đại lễ phong tước Đế tử, vạn quốc cùng các thế lực lớn nhỏ từ khắp Cửu Tiêu giới đã tề tựu đông đủ. Hàng vạn chiếc xe kéo rực rỡ, những con phi cầm khổng lồ đậu kín cả các đỉnh núi.

Nhưng khi Diệp Huyền An vừa nhận được kỹ năng "Vạn Linh Triều Bái", một luồng khí tức vô hình từ cung điện của hắn lan tỏa ra toàn bộ Diệp gia.

Bỗng nhiên, hàng vạn con linh thú tọa kỵ của các khách mời đồng loạt quỵ gối, đầu rạp xuống đất hướng về phía cung điện của Diệp Huyền An. Ngay cả những con rồng, phượng vốn dĩ kiêu ngạo nhất cũng không cưỡng lại được bản năng run rẩy.

— Chuyện gì thế này? — Các vị quốc chủ, giáo chủ kinh hãi đứng bật dậy.

Bên trong phòng, Bắc Minh Thần Quân đang định nổi giận thì cảm thấy một luồng "Thái Cổ Thần Thức" từ người Diệp Huyền An quét qua. Trong mắt lão, Diệp Huyền An không còn là một thiếu niên lười biếng, mà là một vị Thần tối cao từ thời hỗn độn đang nhìn xuống một hạt bụi.

Phập!

Bắc Minh Thần Quân không chịu nổi áp lực tinh thần, trực tiếp quỳ sụp xuống, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: — Thái... Thái Cổ Thần Thức? Ngươi không phải là người... ngươi là linh hồn đại năng chuyển thế?

Diệp Huyền An ngáp một cái, vẻ mặt chán chường: — Ta đã bảo là ta chê rồi mà. Ngươi quỳ ở đây cũng vô ích thôi. Đi ra ngoài đi, cha ta đang tổ chức tiệc ở ngoài đó, ra đó mà ăn chực.

Bắc Minh Thần Quân run rẩy đứng dậy, không dám nói thêm một lời, lùi lại rồi biến mất vào hư không. Lão không phải đi ăn chực, lão là đang chạy trốn khỏi sự sợ hãi tột độ.

Lúc này, Diệp Kình Thiên bước vào, vẻ mặt vô cùng trang trọng: — An nhi, vạn quốc đã tới chầu, sính lễ xếp cao như núi ngoài kia. Bọn họ muốn thấy mặt vị Đế tử đã khiến vạn thú phải quỳ lạy. Con... con có thể bước ra ban cho bọn họ một chút ân điển không?

Diệp Huyền An nhìn ra cửa sổ, thấy dòng người đông đúc như kiến, hắn cảm thấy nhức đầu: — Cha, người thấy con giống món hàng trưng bày lắm sao? Con không ra. Con chê việc đứng đó cho người ta nhìn như nhìn khỉ trong sở thú. Con chê mấy cái sính lễ đó, cha cứ lấy mà dùng hoặc chia cho đệ tử đi. Con chỉ muốn nằm đây hít thở thôi.

[Ting! Ký chủ khinh khỉnh với sự sùng bái của vạn quốc, coi sính lễ thiên hạ như bùn đất. Khí phách của vị vua không ngai.] [Cơ chế nghịch lý khởi động... Nâng cấp phần thưởng trừng phạt!] [Chúc mừng ký chủ nhận được: "Hư Không Pháp Tướng" (Ngồi trong phòng nhưng hình ảnh vẫn hiển hiện trên chín tầng mây).]

Uỳnh!

Trên bầu trời Diệp gia, mây đen tan biến, một vầng hào quang rực rỡ hiện ra. Một hình ảnh khổng lồ của Diệp Huyền An đang... nằm nghiêng, tay chống đầu, vẻ mặt hững hờ được chiếu thẳng lên chín tầng mây, vạn dặm xa xôi cũng có thể nhìn thấy.

Vạn quốc chúng sinh thấy pháp tướng này, không ai bảo ai, đồng loạt quỳ sụp xuống: — Bái kiến Đế tử! Cầu Đế tử ban phúc!

Diệp Kình Thiên đứng cạnh con trai, nhìn lên bầu trời rồi lại nhìn con trai đang nằm dưới giường, không nén nổi sự xúc động: — An nhi... con quả thực là vì gia tộc mà hy sinh quá nhiều! Con vì không muốn mất thời gian đi ra ngoài, nên đã dùng đại thần thông hiển hóa pháp tướng để ban phúc cho thiên hạ ngay trong lúc ngủ. Lòng từ bi này, sự bá đạo này... cả Cửu Tiêu giới ai làm được như con?

Diệp Huyền An nhìn pháp tướng của mình đang "nằm ngủ" trên trời cho cả thiên hạ nhìn, hắn chỉ muốn đào một cái hố để chui xuống: — Hệ thống... ta hận ngươi! Ngươi biến ta thành cái biển quảng cáo di động rồi!

[Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành giai đoạn "Lân nhi xuất thế". Điểm danh vọng đạt mức: Chấn động vạn quốc. Mở khóa giai đoạn tiếp theo: "Tổ sư gia lười biếng".]

Diệp Huyền An nhắm mắt lại, mặc kệ tiếng tung hô vang trời ngoài kia. Hắn nhận ra, dù hắn có trốn trong phòng, thế giới này cũng sẽ tìm mọi cách để bắt hắn phải tỏa sáng.

"Được rồi, nếu các ngươi muốn nhìn ta ngủ đến thế... thì ta sẽ ngủ cho các ngươi xem!"