863 từ
Cơn mưa phùn cuối thu giăng một lớp màn mờ ảo lên thành phố, khiến những ánh đèn đường trở nên nhạt nhòa và cô độc. Tại trung tâm triển lãm nghệ thuật cổ điển, không khí lại trái ngược hoàn toàn. Sự sang trọng toát ra từ những cỗ xe sang nối đuôi nhau, từ mùi nước hoa đắt tiền hòa lẫn trong không khí sảnh chờ đại sảnh.
Diệp Khả Di đứng nép mình trong một góc tối của sảnh phụ, đôi bàn tay đan chặt vào nhau để giấu đi sự run rẩy. Chiếc váy lụa màu xanh rêu ôm sát lấy cơ thể thanh mảnh, tôn lên làn da trắng sứ nhưng cũng khiến cô cảm thấy mình như một con cá nhỏ lạc lõng giữa đại dương đầy cá mập.
Hôm nay là buổi đấu giá bộ sưu tập "Ký ức ngủ quên". Nếu cô không thể thuyết phục được người đứng đầu hội đồng giám định – kẻ đang nắm giữ lá phiếu quyết định cho dự án phục chế bảo vật quốc gia – thì xưởng phục chế của cha cô sẽ bị thâu tóm hoàn toàn vào tháng sau.
"Khả Di, cô không thể đứng đây mãi được." Một đồng nghiệp đi ngang qua, thì thầm. "Thẩm Quân Duệ vừa đến. Anh ta đang ở phòng VIP số 3."
Cái tên đó khiến tim Khả Di hẫng mất một nhịp. Thẩm Quân Duệ - cái tên đại diện cho sự tàn nhẫn và những thương vụ đấu thầu không có đối thủ. Người ta đồn rằng anh ta không yêu nghệ thuật, anh ta chỉ yêu cảm giác chiếm hữu những thứ mà người khác khao khát.
Khả Di hít một hơi thật sâu, chỉnh lại lọn tóc mai rồi bước về phía thang máy. Mỗi bước đi của cô trên mặt sàn đá hoa cương đều vang lên những tiếng lộc cộc khô khốc.
Trước cửa phòng VIP số 3, hai người đàn ông mặc vest đen cao lớn chắn đường. Khả Di không lùi bước, cô đưa ra tấm thẻ mời đặc biệt của cha mình để lại. Sau một hồi liên lạc qua bộ đàm, cánh cửa gỗ sồi nặng nề chậm rãi mở ra.
Bên trong không hề ồn ào như cô tưởng. Căn phòng ngập tràn mùi hương trầm và vị nồng của rượu vang đỏ. Một người đàn ông đang ngồi tựa lưng vào ghế sofa lớn, bóng lưng rộng lớn của anh ta đổ dài trên nền thảm. Anh ta không quay lại, chỉ nhẹ nhàng lắc lư ly rượu trong tay, để chất lỏng màu đỏ thẫm sóng sánh dưới ánh đèn chùm.
"Tôi nhớ là mình không gọi thêm rượu." Giọng nói trầm thấp, mang theo sự từ tính đầy quyền lực vang lên.
"Tôi không phải người giao rượu, anh Thẩm." Khả Di cố giữ giọng mình thật bình tĩnh. "Tôi là Diệp Khả Di, từ xưởng phục chế Diệp gia."
Lúc này, Thẩm Quân Duệ mới chậm rãi xoay người lại. Dưới ánh sáng mờ ảo, gương mặt anh ta hiện ra với những đường nét sắc sảo như tạc tượng. Đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng như mặt hồ mùa đông, khóa chặt lấy bóng dáng nhỏ bé đang đứng trước mặt.
Anh ta không nhìn vào hồ sơ trên tay cô, mà ánh mắt chậm rãi lướt từ đôi vai trần đang khẽ run lên đến đôi môi nhợt nhạt vì lo lắng của Khả Di. Một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý hiện lên trên môi anh.
"Con gái của lão Diệp?" Anh ta đặt ly rượu xuống bàn, đứng dậy bước về phía cô. Khoảng cách thu hẹp lại khiến Khả Di cảm thấy dưỡng khí trong phòng như bị rút cạn. "Nghe nói cô có đôi bàn tay vàng trong việc hồi sinh những mảnh vụn. Nhưng Khả Di... cô biết đây là nơi nào không?"
Anh dừng lại ngay sát cô, hơi nóng từ cơ thể anh phả vào đỉnh đầu Khả Di. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô, giọng nói như một lời thì thầm của ác ma:
"Đêm nay tôi đến đây để săn mồi, không phải để làm từ thiện. Cô có thứ gì đủ giá trị để tôi phải đặt bút ký vào dự án của cô không?"
Mùi hương đàn hương hòa cùng vị rượu mạnh từ anh bao vây lấy cô, khiến lý trí của Khả Di bắt đầu chao đảo. Cô hiểu rất rõ "giá trị" mà anh ta đang nhắc đến không nằm trong tập hồ sơ kia. Trò chơi này, ngay từ khi bắt đầu, cô đã là người yếu thế.
"Tôi... tôi có thể chứng minh năng lực của mình." Cô ngước mắt lên, vô tình chạm phải ánh mắt đầy chiếm hữu của anh.
Thẩm Quân Duệ đưa tay lên, ngón cái thô ráp lướt nhẹ qua cánh môi cô, một cảm giác tê dại như luồng điện chạy dọc sống lưng Khả Di.
"Để xem cô kiên trì được bao lâu dưới tay tôi."
Bên ngoài, cơn mưa phùn bắt đầu nặng hạt hơn, báo hiệu cho một đêm dài đầy những toan tính và cả những khao khát bắt đầu trỗi dậy.